DẠO MÙA
khucmuathu | 23 December, 2008 14:52
Thì cứ như mùa thu đốt lá thả nhauKhói bay mù mịt chặng lòng cong run rẩy
Muốn cho nhau thật nhiều
mà đường xa biết mấy
Khói đu hoài chưa chạm tới trời xanh
Thì cứ như mùa đông lá cuộn thành vòm mong manh
Tốc thẳng tới kỳ cùng không ngần ngại
Con chim én lạc mùa trăn trở mãi
Phương Nam thở dài ôm nắng lặn vào đêm
Thì cứ như mùa hè gió bỗng lặng chiều êm
Nắng im soi đôi bờ nằm mênh mông thương nhớ
Phù sa chắt những giọt mình bồi lở
Dành dụm nỗi buồn cho sóng cuốn trôi đi
Thì cứ nghe mùa xuân khẽ nói điều chi
Mà vỡ vạc dần những nghiệm đời năm cũ
Ta đi qua mùa, đưa tay ngả mũ
Lật từng chùm mây trắng bay bay...
ĐI QUA NGÀY THÁNG
khucmuathu | 19 December, 2008 09:03
Tay ta gẩy cung đàn ngày nguyệt tận
Hồn vẫn còn lận đận những ban mai
Tai ta nghe thấy cuộc đời vốn chật
Mà vẫn cong thêm mấy sợi mi dài
Đêm ta đếm buồn vui mình được mất
Cộng hưởng thêm nhau một chút bi hài
Đường về nhà sợi khổ vắt lên vai
Vẫn kiêu hãnh phong trần đời sương khói
Có nghĩa chi những niềm đau lẻ lói
Vết thương khâu không kín được miệng đời
Nên cứ giục mình đừng đi quá vội
Cứ từ từ để năm tháng phai trôi
Tay ta gẩy cung này, tai ta nghe khúc nọ
Mà tuyệt nhiên định mệnh đã xong rồi
Buồn đã tận, cửa vui vừa mở ngỏ
Ta có còn yêu đời nữa hay thôi?
NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG
khucmuathu | 11 December, 2008 11:04
Hẹn về họp với mùa đông
Những con sâu mặc áo bông ngủ vùi
Nghe xa hương lúa dậy mùi
Trên lưng mẹ ấm chiếc gùi đồng quê
Quanh năm cuộc mướn cày thuê
Chiếc khăn mẹ đội lặn về giấc con
Đông mùa lạnh cái héo hon
Con nay buốt phía những bon chen đời
Xa quê nhớ ngọn lửa cời
Thành bần một ánh mắt ngời mùa đông
Nhẹ lòng trên một dòng sông
Bao xa cách vẫn mênh mông lạ kỳ
Giờ con sóng cuốn xô đi
bao nhiêu cay đắng còn gì mà đau?
Ướt đầm một góc khăn lau
Phía khô giành trả bận sau nợ mùa
Hẹn rồi đông nhớ hay chưa?
Cái se lạnh vẫn chẳng chừa một ai
Khăn quàng ấm cả hai tai
Sao nghe lạnh nỗi héo vai gọi đò
Mẹ giờ ấm phía tàn tro
Trên sông vắng một cánh cò mùa đông!
TÂM SỰ ĐỜI CÒ
khucmuathu | 04 December, 2008 09:50
Con cò khéo đứng một chânMột chân giành trả nợ dần tháng năm
Bão mùa gió rét căm căm
Thân cò ngả ốm ai chăm đời cò?
Liu điu cái nỗi đi mò
Sông sâu nước xiết neo đò còn lênh
Một thiên chức đứng bấp bênh
Vịn đâu cho vững cái chênh vênh lòng
Bao năm cúi mặt giữa dòng
Cá đâu dại dưới dòng trong mà chờ
Đành men những chốn lập lờ
Bóng không soi nổi đôi bờ nhục vinh
Còn đôi cánh trắng xinh xinh
Che cho ấm lối triết minh
cò về...
GIAO MÙA
khucmuathu | 02 December, 2008 08:48
Đi sớm con đường chiều có lá me bayTay chạm vào nắng ấm - chút khởi sắc một mùa đông giá rét
Vai chen vai như chưa từng tiễn biệt
Có thấy mùa đông tung hỏa mù - trên mỗi bước chân qua
Đi sớm ngõ phố đầy hoa
Cái rét cắt ngọt ngào chuyển màu bằng mùi hương chim én
Xuân vẫn vậy - luôn chọn giờ kịp đến
Cuối niềm vui - ắt vài cánh xuân tàn
Một mình làm cả nỗi mênh mang
Day dứt mãi những điều chưa kịp tới
Cứ men theo lối mòn đời chật chội
Như một cuộc đối đầu - đánh cược với thời gian
Đông: áo đỏ, áo xanh, áo tím, áo vàng
Áo tì áo lấn lòng về phía trước
Nhưng đất nước - người chưa từng ép buộc
Mà đời riêng đời - vẫn thiêng nén hương chung
Xòe tay vơi hứng lấy cái muôn trùng
Xuân vẫn vậy - luôn chọn giờ kịp đến...
VỤNG ĐƯỜNG TU
khucmuathu | 29 November, 2008 09:37
Buồn buồn mặc áo đi tu
Ngỡ từ bận ấy thiên thu lặng rồi
Dọn sang thế mới ta ngồi
Ngỡ từ ấy đã lặng rồi trần gian
Cổng chùa lấp bóng dung nhan
Chôn gương phôi những lầm than phận mình
Đếm bao nhiêu nỗi ân tình
Chưa qua một đã thình lình chiều buông
Xế chiều ẩm một tiếng chuông
Vang bao nhiêu để ngày vuông vặn ngày
Hương nhang khói tụm đàn bầy
Sao không bay một hướng này cùng nhau?
Lễ chùa đạm một buồng cau
Trầu xanh vôi lỡ quyệt nhàu màng tim
Rứt lòng thèm một cánh chim
Cứ giang tay sẽ khuất chìm vào mây
Vào chùa nhớ một bàn tay
Nâng năm ngón nhỏ qua ngày
buồn tênh...
NẺO VỀ MÙA ĐÔNG
khucmuathu | 27 November, 2008 12:19
Ao sâu nước lạnh cung hồn
Phả lên buốt nỗi bồn chồn về quê
Nét buồn cong sợi tay tê
Lật ngang qua mấy con đê đầu làng
Hình như nhà ai hóa vàng...
Hay sương khói mỏng mới bàng bạc trôi
Đông về lạnh quá đi thôi
Co tay ấm hết mạn đồi tháng giêng
Cạnh giường dáng mẹ nằm nghiêng
Thân quen - như cõi linh thiêng cận kề
"Giấy rách phải giữ lấy lề"
Người quê phải biết đường về cùng quê
Cổng làng kiểm mấy cơn mê
Ai đi thất thoát ai về vẹn nguyên
Mẹ ngồi nhẩm nỗi chuân chuyên
Heo may đẫm một mạn thuyền
lập đông...
ĐỢI CHỜ
khucmuathu | 22 November, 2008 16:47
Sóng lòng phủ ánh chiều hômNgây thơ mấy trận gió nồm nhẹ tênh
Khăn quàng khuất cái lênh đênh
Cửa trầm ngâm đợi, mái chênh vênh chờ
Đãi trăng được ánh xa mờ
Đãi sao được cái lững lờ nửa đêm
Đãi lòng được miếng trầu têm
Đãi tôi được cả một thềm bóng tôi
Cầm lòng đợi cái xa xôi
Trăm năm vẫn tiếng nước trôi qua cầu
Về mua lấy một chiếc gầu
Cho ta tát cạn nỗi sầu đời ta
Đợi chờ chi hỡi sân ga?
Nghìn năm sau một tuổi già dừng chân
NỖI SỢ
khucmuathu | 21 November, 2008 09:10
Tôi sợ lắm cuộc đời trăm vướng bậnNgày qua đi rồi lại đón ngày về
Sợ mất những điều trong tôi vốn thật
Đêm dài lòng đối diện với cơn mê
Tôi sợ lắm một mùa trời nắng gắt
Tiếng ve xuyên qua êm ả giữa trưa hè
Sợ đánh động cái buộc lòng đối mặt
Chẳng chút gì, chỉ lẳng lặng mà nghe
Tôi sợ gió mưa như cuộc đời đã quá nhiều mưa gió
Áo mưa to chẳng đủ che cả lòng
Đường về nhà dự báo nhiều giông tố
Vừa đi vừa nước mắt chảy tong tong
Tôi sợ...
nỗi sợ như bong bóng sẽ hư không
Khi năm tháng vơi dần đi ý nghĩa
Bởi hiểu cuộc đời nhiều hơn cả thế
Khi đã sợ - nghĩa là ta yêu đời!
NỖI NIỀM MÙA LŨ
khucmuathu | 19 November, 2008 08:06

Mưa trắng đất, mưa thôi miên
Mưa nào chỉ có bình yên hả người?
Xuyên qua mấy trận cợt cười
Mồ hôi lại đổ về trời thành mưa
Ở đời vài hạt lưa thưa
Không đỡ nổi cơn bão vừa đặt lưng
Một thân giếng kín như bưng
Sâu sa nước vẫn rưng rưng vọng trời
Vòng tay ôm lấy cuộc đời
Con sông xưa đã nặng lời tình quê
Cho đi mạch nước tràn trề
Ai ngờ đâu lại nhận về bão giông
Mưa ơi đổ phía người mong
Đừng giăng tới phía vốn không chờ mình
Qua ba bốn cái rập rình
Mồ hôi cũng bất thình lình
đổ mưa...
HÃY CỨ TIN VÀO CUỘC ĐỜI NÀY
khucmuathu | 18 November, 2008 10:14
Mới sáng ra đã gặp điều thị phiNgay khi gió thổi ngược miền người đi vội
Ăn tạm một chiếc bánh mỳ
Vừa ăn vừa cầu kỳ nghĩ ngợi
Đừng đổ lỗi cho cuộc đời giả dối
Những phỏng đoán về nhau đa sắc đến nực cười
Nói giản dị nhưng hiểu còn chưa tới
Nên chuyện bình thường bỗng hoá rất dở hơi
Có thể tin ai không?
hay chỉ tin mình thôi
Bạn bè đôi khi làm nhau khốn khổ
Cái áo mới vô tri bỗng trở thành bằng cớ
Cho những cân đo giá trị của con người
Vượt lên
vượt lên thôi!
Sáng sớm rời nhà xoa đầu trẻ nhỏ
Cúi đầu chào tổ quốc của tôi ơi!
Nhận ra cánh hoa mai đã vàng mình trước ngõ
(Những buồn bực mỗi ngày khiến cho lòng run sợ
Khiến yêu thương cũng hoá nỗi hẹp hòi)
Xách dùm hàng xóm một bịch quả tươi
Nhận lại lời cảm ơn thành thật
Cái rét ùa về chút lửa lòng ấm áp
Giàn hoa giấy không mùi chợt ngan ngát toả hương
Những đánh vật thương trường, những mưa nắng ẩm ương
Cũng biết dịu trước một lời nói đẹp
Mặt hồ nén vào lòng cơn sóng ngầm nỗi giận
Để lăn tăn từng gợn sóng yên bình
Nhặt một hòn sỏi ném vào đêm
Giữa tắt lịm âm thanh hiểu ra mình bé nhỏ
Mọi cố chấp khiến cho đời chật chỗ
Ngay những chỗ cần phải rộng rãi hơn
Mẹ có khoẻ không hỡi mẹ của con?
Niềm vui nhen lên từ những điều giản dị
Con hiểu tin yêu cũng phải cần tích luỹ
Như con chín tháng mười ngày - nỗi đau mẹ sinh ra
UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH
khucmuathu | 17 November, 2008 07:55
Đối lòng đôi chén rượu suôngSợ mướp đắng/ khế chua/ buồng chuối xanh
Ở đời: (nói thế cho nhanh)
Cái gì nhiều quá để giành cũng thiu
Ớt cay nếm đã quá nhiều
Có bùi hạt lạc lại kiêu với ngày
Nằm trong cái vỏ thật dầy
Tay ai móng nhọn còn trầy trật đau
Ngọt như mít mật cành cao
Cái gai chỉ chực đâm vào tâm can
Cầm đèn đứng giữa đêm than
Dè đâu bốn phía cũng lan tràn đèn
Định mua riêng một chiếc kèn
Chưa mua đã thấy dế mèn đội mưa
Rượu vào lời đã ra chưa?
Hai tay chạm chén đánh lừa một tôi...
HƯƠNG YÊU!
khucmuathu | 15 November, 2008 10:31

Hương là hương cỏ ta vùi đất
Khoảng trời lận đận nét môi hôn
Bao năm lạc giữa bia còn - mất
Ta đánh rơi một phía linh hồn
Dạo ấy ta buồn đời rất thật
Miệng chẳng vơi đi đáy lại dồn
Cứ để ta nằm quanh giếng chật
Buộc hờ lòng bằng cái vọng ngôn
...
Tuổi đời cứ thế dần chôn
Giật mình thấy tiếng cành hồn còn lay
...
Xuân đi xuân lại xuân đâu muộn
Bước ta phải tính thế nào đây?
Ôm cái muôn trùng hơi luộm thuộm
Sợ chạm qua mùa chim én bay
Nay thêm một chút lưng chừng nữa
Hương có còn thơm đến xuân này?
Ta còn hăm hở hay lần lữa
Liều liều một trận - khéo mà hay...
Ở GIỮA
khucmuathu | 13 November, 2008 16:27

Tôi đi giữa con đường mòn vẹt tiếng còi xe
Cái nhức nhối đã quen
như cuộc đời quen cồng kềnh mưa nắng
Bao năm rồi nằng nặng ở hai vai
Tôi đi qua lo âu
khoan thai như câu nói: thường thôi!
Người đàn bà ôm mình vượt qua thiên chức hẹp
Cũng thịt da đau mà như sắt thép
Nỗi đau dường như có hình hài
Những dự cảm có tai và có mắt
Quá quen với bon chen,quen đổi thay bội bạc
Nên bỗng ngượng ngùng khi đứng giữa niềm vui
Đôi khi ăn một miếng cơm thấy nhạt
Một ngụm nước con con mà nuốt mãi không trôi
Đôi khi biết dở hơi vẫn gắng cố để làm
Như bộ phim không người xem dựng lên đầy chiếu lệ
Đôi khi biết khổ đau vẫn cố để tìm
Như hôn nhân sau mỗi lần dâu bể
Cánh rừng rộng thế
sao cỏ mọc bên ngoài?
Hạnh phúc bao la thế
Sao không ôm đời trọn vẹn một vòng tay?
BÊN CỬA
khucmuathu | 10 November, 2008 08:40

Đứng bên cửa sổ trông trời
Mười năm tắc một giọng đời bình yên
Nửa đường sóng đánh liên miên
Chưa trôi giấc đã trắng phiên dập vùi
Muốn lùi đời chẳng cho lùi
Muốn qua dốc lại phải chui vào hầm
Lơ ngơ giữa chốn tan tầm
Chưa náu kịp đã mưa sầm sập mưa
Áo manh che mấy cho vừa
Đành neo bóng lại cho thừa niềm đau
Trời chiều biết ngả về đâu?
Quang mây mưa lại phải ngâu mặt người
Về ôm lấy phật đang cười
Xin bao dung cả áo người buồn dơ



Trackbacks (0) |




