HƯƠNG HOA GIẤY (trích tuyển tập lục bát)

By Đinh Vân Anh

alt

Từng làn gió động hương bay
Một bông hoa giấy trên tay ngậm ngùi
Trót vương theo cái không mùi
Bờ im tường lặng biết vui buồn gì

Cũng cành cội lá xum xuê
Cũng màu hoa vỡ bên lề sắc hương
Trót trong hai chữ buông tuồng
Áo hoa đâu biết phải vương bụi nào

Phù kiều tạo dáng mê tao
Một nhành mai lạ cúi chào mùa xuân
Ngẫm em sắc đã khó gần
Không hương ai biết mà cần đến nhau

Vàng ngày dạ cúc phiêu phau
Ôm làn thu nhiếp mùa đau dịu dàng
Thập thành nhập chốn đa mang
Mùi hương liệu có hoá vàng được chăng?

Vãng đàn gọi chốn hoa đăng
Hè sang bóng phượng kêu bằng biệt ly
Cái chiều phượng tiễn chân đi
Sao bên tường mỏng giấy gì lặng im

Đông về lơi lẻo tiếng chim
Ngàn hoa rụng cánh đi tìm bình yên
Bận lòng giấy nhập vào quyên
Rễ sâu đâu biết nụ phiền hoa đau

Buồn ơi chớ động sắc màu
Em như thân giấy giả phau một mình
Bốn mùa thoái giữa hư vinh
Biết đâu sông núi lại hình như em

Tân toan ngày cũng tận thêm
Có mùi hương ngạt đón đêm cùng người
Lạ gì nhau hả cuộc chơi
Một thân cõi tạm giữa đời phù vân

Nhón nhen lửa đốt đầu tuần
Tàn hương lúm phải ân cần mà đi
Hỏi hoa có bận lòng gì
Râm rê cách đoạn mới vi thực mình

Cầu nào phân nhịp trọng khinh
Ta đem đốt mã cho mình bình quân
Lấy ra nguyên xếp phong trần
Sơ khai một đoá tùng quân bạc màu

Đêm nay mưa dụi gió nhàu
Có con phụng lạc quay đầu cửa không
Nụ thiêng vận chốn nan lồng
Ngàn hương bỏ lại sầu đông thượng nguồn

Sáng ra mưa gió chạnh buồn
Nhặt bông hoa nhỏ nghìn muôn lạc loài
Ai về tận chốn hoan thai
Hỏi dung nhan có bi hài được chăng

Miêu loan hồn cốt hà hằng
Một thiên hồ nhỏ một trăng một đèn
Động mùi hương toả đêm đêm
Bên trong giấc ngủ có bền mộng mê

Trang thư mỏng những tiêu đề
Chập cành hoa nhỏ sắc mê lòng người
Khổ từ tận đáy hương trôi
Ép trong màu giấy ngậm ngùi điểm tô

Vãn đường trời đất sinh cơ
Bao nhiêu nguy biến nơi tờ giấy không
Thiên nhan khêu bức tường lòng
Kết thành tâm sự nhiệm chung bạc phần

Khác gì nhau nửa đồng cân
Người nơi thiên cửu kẻ gần đất đen
Trời cho mạt vận sang hèn
Trò chơi hư ảo càng nhen càng màu

Thì còn nhắn với hoa đau
Trời cho những thứ vì nhau mà buồn
Thà rằng cái được bằng không
Chẳng cho chẳng bận nỗi vòng vèo đi

Một bông hoa giấy tư nghì
Sớm ra mở mộng xuân thì. Trầm hương

More...

CÒN RIÊNG EM CỦA CHÚNG MÌNH...

By Đinh Vân Anh

alt

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mơ mong manh miên mung miêng
Từ em một đóa nhu hiền như hoa
Thật trong tâm ý gọi là
Vàng lên đầu nụ tình xa niệm gần


Tẩy trần từ tận thanh tân
Chay đêm non giấc nay cần nắng mai
Biết đâu cửa chốt then cài
Thêm chút bóng phác thành hai hằng. Mình


Vòng vèo vạ vật viển vinh
Lê la con mắt tư hình bế quan
Đợi dôi ba lứa trăng tàn
Chưa thương giận đã vội tan cuộc tình


Khật khừ kham khổ khiêu khinh
Còn riêng em của chúng mình. Hoàng hoa 

More...

CÕI RIÊNG

By Đinh Vân Anh

Cõi mình bàng bạc vậy thôi
Mưng mưng chi lắm cho đời nhiễu nhương
Dấu chân bóng cỏ lạnh đường
Vụt tan như một ngón sương cầm chiều

Bỏ vàng cho nắng thêm kiêu
Thêm chút gió nâng cánh diều mục bay
Ghé sang độ nhánh vai gầy
Cho hoang vu lại cõi ngày trầm vu

Xuân về nhón một nén thu
Đông qua sớt một chút mù hạ sang 
Kìa làn tiếng động thêm vang 
Đôi chút khảm cho nỗi càng buồn thêm 

Thả cơn cho đáy nước chìm
Một say đắm một trái tim nợ nần
Xin chừa nhau nửa đồng cân
Vĩnh ly thấm thoắt đã gần trời xanh

Một bờ dăm phận nổi nênh
Bò lê chín mé sông bềnh bồng mưa
Cõi mình bàng bạc dây dưa
Cò lang nửa gánh sông thưa thẻo người

Vái tay niệm một chén cười
Đường xuân bỏ lại cuối trời nụ say

More...

LỠ DỞ

By Đinh Vân Anh

Lan man nhấm nửa dại khờ
Nhớ nhung mấy bận đã ngờ ngợ quên
Vuột tay rụng đốt ưu phiền
Niệm trong ve áo độ phiên ảo tình


Đã qua cái tuổi hoàn linh
Ép xuân hồi lại thủa mình nhạt duyên
Ngỡ rằng sập cửa lùa then
Một mình xuôi với ngọn đèn vô tri 
Rồi nhan sắc rất hồ nghi
Cầm lòng tôi mới xô đi ngọn đèn


Ai ngờ chấp chới một phen
Mù khơi vĩnh dạ tuổi tên nhạt nhòe 
Dại lòng biết lấy gì che
Chân đi bỏ lại bốn bề nắng hao


Lỡ rồi thôi cứ làm cao
Một đời ngồi lạnh chiêm bao nhớ mình
Bây giờ tôi với lặng thinh
Quá đêm lại thấy nhau...hình như đôi!

More...

MEN CẠN

By Đinh Vân Anh

Rượu tràn mãi chẳng đầy ly
Đời không tri kỷ lấy chi cạn cùng
Phạt cờ bỏ ngọn về không
Trống chiêng rao một nhúm lòng tả tơi


Xếp đầy vào đáy hòm vơi
Theo chân lá đổ qua thời sơ sinh
Mùa vui độ lỡ nhật trình
Nhung nhăng đến đoạn hiển vinh thì về


Con đường đá sỏi gồ ghề
Xưa dấn bước nay ngại bề gió sương
Tấm tình trót đã tha phương
Chốn thơm lắm lúc lại thường hơi xa


Bỏ chiều quăng gánh hoàng hoa
Nửa chiêm bái nửa gian tà phủi đi
Người về rượu có tràn ly
Ly đã vỡ lấy ngọn chi cạn cùng!

More...

CHIỀU TRỞ GIẤC

By Đinh Vân Anh

Tách đôi buổi chiều đang sống
Nụ trời vừa xanh trên mảng đồi thiếu nắng
Những ú ớ lời mê tuổi đồng sàng dị mộng
Đại dương và giấc mơ thu phục cánh buồm
Gió qua truông thương bụi lầm gót đỏ
Em về bình thản bão giông

Mở cửa cho lời bia đá rớt xuống thềm lặng im
Trám lá mỏng lót mùa tôi ngốc dại
Bước qua chiều tràn hồn nhiên
ngày tre ngà hoa mọc
Loang đổ khoảng hiên tán đa vàng tơi tóc
Ngàn tính từ co chân đơn độc
Chiều huơ nắng kết mái hoa râm

Những ngả mòn thị hiện
Thời khắc dền trên mái lá ngừng reo
Răng lược cũ mơ mòng nơi đỉnh rào thép gẫy
Dòng sông ngang qua giục nỗi buồn tỉnh dậy
Thúc tôi đi ngược dấu chân mình


Bỏ mặc ồn ào tôi quay về miền lũng lô thượng nguồn ánh sáng
Nơi lác đác thủy nguyên bình thản bóng trâu già
Nơi một nửa giấc mơ tôi không cùng màu sóng bể
Nơi tách đôi buổi chiều thành một
Nơi tôi ngồi vọng động
Đăm đẳm nhìn sông nối biển dài đi

More...

NHỮNG MÙA ĐI KHÔNG BÓNG

By Đinh Vân Anh

Em ạ!  Buổi hoa niên đi mất...
Ta qua bao mùa hè không biết phải từ đâu
Từng nút buộc dải mê hoan chóng mặt
Loay hoay theo kết thúc với khởi đầu

Người khôn xúi ta đi trên con đường gập ghềnh đá sỏi
Kẻ dại dắt tay ta thênh thang con đường phẳng
Ta vẫn là ta sau nhiều năm đánh vật
Những chiêm nghiệm không kèn trống
Chiều nghiêng ngả ngón tay chào

Không có mẩu ký ức nào sót lại trong căn hồn hoang
Mưa nắng đã qua mùa dự cảm
Ta như khách bộ hành vừa đi vừa xếp cánh
Khản tiếng gọi đò ơi...
Năm tháng trót xa rồi!

Không lẽ cứ sấp mặt nhìn hoàng hôn đi ngược
Nỗi nhớ hình bát úp
Con vạc gầy lầy lội một màu đêm
Trưa đứng bóng mẹ gồng chân chống chỏi
Những mây mưa vẫn mặc sức đi về

Rung ruông ngọn gió buổi chiều đi đốn bóng
Đã thấy bên kia gương mặt mình rưng rức một tàn tro...

More...

XUÂN GỢI

By Đinh Vân Anh

Xuân tàn mấy nhánh ra đi
Một cuộc hối một nan truy bộ hành
Đất giờ ôm lấy cỏ xanh
Mai sau đất lại ôm mình. Lạ chưa?
Tôi người khốn khó khân khưa
Thoát ra từ đất lúc vừa vặn. Xuân!
Tay đon một bó tần ngần
Ngó xa trời rạng. Phù vân dại điều
Nhắn người từ độ chưa yêu
Nong nom giấc ngủ kẻo tiều tuỵ đêm
Sáng trong cho thấy êm đềm
Mưa ngâu cho thấy mùa thêm dại khờ

Đêm trắng nên mới thẫn thờ
Xuân trắng nên buổi cũng ngờ ngợ. Đau!
Mặt người trắng tựa chiêm bao
Tôi ôm tay trắng cúi chào hoàng hôn

More...

EM VÀ GIẤC MƠ ĐỢI CỎ

By Đinh Vân Anh

Mùa thon giấc
Mùa non giấc
Những nhánh chiều chở lá phơi mưa
Lọc hiện bóng chớp linh vĩnh dư cơn mơ xa xỉ
Tiếng vĩ cầm trốn chạy thảo nguyên héo hon âm thanh trong tiếng vó giông buồn
Bãi nại một đêm sương trắng trên quầng tháp cổ
Dấu son  hoang mang cong như những phụ đề
Mỗi thỉnh cầu đã không còn linh nghiệm
Em ngồi như cẩm thạch
Tóc trôi ngược dòng trăng

Bắt đầu gió ...
Thổi từ bức chân dung của mùa thu trống
Câu thơ thở lòa xòa vườn mây cầu vồng thiếu mầu xanh sập rụng
Em môi trinh đi dọc bờ hoa đán
Ngà ngà đêm sen trắng
Miên miên bầu trời những ngôi sao mẻ
Rũ xuống ngực người một ảo ảnh chậm
Những hố đen sà vào đồng tử
Cỏ tơ bên mép thềm lanh lảnh
Những mặt người đầy thêm nỗi sợ
Hồi chuông lìm lịm giữa vô hình

Tôi xòe che em bóng mát từ bàn tay đã quá nhiều dự cảm
Mười chồi hoa chưa kịp nở
Chiếc gối đêm qua mất mùi cỏ dại
Lúm đồng tiền gió reo đáy vực
Lan man xanh
Mong manh xanh
Âm thanh của buổi chiều ngột héo sau tiếng chuông ngân hồi đã đi vào tĩnh mịch
Hoàng hôn nhấn một phím may tím lịm
Người ...mầu thu trên nốt nhạc thuỷ trầm
Khói và trời bây giờ không ai còn thấy nữa
Lá bỏ vàng từ độ em đi
Tôi lỏng lẻo bên cánh trời dẽ run tiếng gọi
Ơi cỏ dại !
Cỏ mại !
Ngàn năm... vẫn cái chết sau cùng
Bốn mùa chạng vạng bình yên!

More...

Vỡ bụng vì cười

By Đinh Vân Anh

Xin hân hạnh giới thiệu: giọng ca vàng Jenny Cún với bài hát: Câu hát quê hương
Đạo diễn: Nguyên Nguyên
Khán giả: Cánh Cụt (đã bị nhét quả chanh vào miệng đề phòng mất trật tự)
Mời quý vị cùng thưởng thức:

More...

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '1077365' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'8566','i2qtoll7l6smrivusbbomsibv2','0','Guest','0','50.17.29.13','2016-04-29 12:57:56','/')