Sign up

THỨC CÙNG VŨ

khucmuathu | 14 November, 2011 00:31

alt

Giải thoát khỏi suy nhược của ý thức

Thèm chút hương vị sống

Xoa dịu cơn dị ứng mùa đông

Muốn thu hồi nỗi lặng im chán ngắt từ ngọn đèn thắp ngược

Những ngón tay kết nắm đấm bất mãn trước cơn đậm đặc đêm

Hệ thần kinh  hiện thân hình hài ánh chớp

Mỗi Nơ-ron hẹn giờ phát nổ

giữa số mệnh mịt mờ

sự an ủi

cam đành

từ bỏ

...

Còn mùi vị thẩm thấu

Yêu!

Vũ mở đầu trường ca của mình thế đấy. Một quả bom hẹn giờ phát nổ, măc dù đã biết trước nhưng tiếng nổ vẫn âm ba đầy uy vũ và bất ngờ. Không lắt léo, thơ Vũ xộc thẳng vào chốn chiêu cảm sâu lắng nhất của tâm hồn, khơi dậy chất chứa về cuộc sống hiện thực mà nhân loại đang cố tình quên lãng, dẫn dụ bước chân vào ngõ cụt của thể sống: Yêu!

Tôi chứng kiến những đêm dài mất ngủ của Vũ, cùng Vũ tưởng tượng mùi vị thẩm thấu, cùng bước vào đa chiều cảm xúc trong thế giới ẩn sau cánh cửa. Tôi dừng chân, Vũ bước đi không ngoái lại. Nhưng tôi biết mình cùng tồn tại với Vũ trong một thế giới, thế giới của tình yêu!

Bài thơ bị chà đạp dưới cỏ, tôi về lượm nhặt đôi lời

Cô đơn thiếp trên đề tài ráo cạn

Em còn chăm nom niềm vui thân cận

giữa nếp nhăn của sóng, giữa parabol của nỗi buồn

từng hồi xâm thực

trước bóng hình lãng quên

Vũ thấy được nhiều điều từ những thứ tưởng như vô nghĩa, update vào nó một triết lý đối lập, suy nghiệm thành một thể sống khác và sau đó dừng lại ngắm nghía vẻ lung linh của giản đơn một cách không đơn giản, của phức tạp một cách vô cùng giản đơn. Tưởng tượng trong từng câu thơ ấy, Vũ lững thững đi trên một con đường, chiêm ngắm rồi dừng lại trên cầu. Mọi thứ dưới chân cầu trôi qua, Vũ không nhìn thấy bất cứ điều gì trên mặt nước, điều Vũ nhìn thấy là cái bóng của sự cuốn phăng đọng lại dưới đáy sâu thăm thẳm, hình hài của tư duy, sự tĩnh lặng của chuyển động và khuôn nắn ánh nhìn riêng của Vũ về vạn vật, khó có thể lẫn được với bất kỳ người nào.

Dậy đi em! Chiếc cằm xinh nguội dần cơn sốt

Ngoài phố nhỏ dậu cúc trắng nở cho người mù

Bước đi!

Con đường đợi bàn chân

Cao ốc muộn phiền đợi trời xanh hóa giải

Tôi đợi em, ngón thảo lữ kiêu kỳ

...

Ánh mắt em có bản năng của nắng

Ngực em mang triết lý của lửa

Bắn phá nỗi sợ dày đặc trong tôi

Vũ đi giật lùi, phản tỉnh lại tư duy bằng một tư duy khác. Hình như chưa ai nhắc Vũ về điều lập dị ấy. Đâu đó tiếng sực tỉnh của bản năng, loài người đang dần có xu hướng chấp nhận những điều ngược lại một cách vô thức. Ánh mắt ẩn chứa sức dẫn dụ Vũ phải là một đôi mắt bình thường nhất, nhưng lại chứa đựng những thứ không bình thường, có khả năng tỏa ra hơi thở của triết lý một cách bản năng, như ánh nắng biết mình phải hắt lên khi bình minh ló rạng. Thơ Vũ khiến ta như lạc vào một không gian hồi ức, nơi thiết tha và tẻ nhạt song hành, nơi hạnh phúc lộ hình cuối chương bất hạnh, con đường biết đợi bàn chân nơi tận cùng ngõ thẳm. Ngõ thẳm khai sáng nhiều hiện thực tối tăm

Khuôn mặt giả ruỗng nát thú nhận trước hơi thở giản đơn

Em giấu nơi trăng khuya sự yếu đuối thời gian

Vầng trán tối tỏa mùi anh-túc

Len vào tôi một lối tôn thờ

Đưa em qua choáng váng âu lo, qua lời nhạo chiều dở muộn. Tôi gỡ khỏi bản thể như gỡ tạm bợ nơi tình yêu xác thực. Xua đuổi tàn nhẫn của thời gian trên đôi chân quá tải. Tiếng lá vàng bứt cuống, gây hoang mang lên một cây cầu

Còn lại huyễn ảnh hư hỏng lưu đày, mảnh đất tẩy sạch dấu roi tươi. Bờ tay vịn cứu độ một ảo cảm run bấy, hộp diêm mở ra trước cửa lò sưởi

Chai rượu bốc hơi men phỉnh phờ

Vũ day dứt, sự day dứt tỉnh táo như một ca mổ sống, chứng kiến linh hồn bay lên rời khỏi thể xác. Bàn tay cầm dao mổ tưởng như nhân đạo có chiều hướng ngươc lại. Xác tín rời bỏ đền đài, xô lệnh ngộ nhận của lối mòn tư duy, phản biện tiếng nói hiện thực bằng ảo ảnh. Những mùi hương diêm cháy, phỉnh phờ bốc hơi. Còn sót lại cuối cùng sự thật: dường như loài người không đi mà đứng lại, trên mục ruỗng đôi chân đòi giải thoát khỏi giáo điều, bay về miền ánh sáng khác, một tượng hình khác, một không gian khác. Vũ tư duy những mặt trái của vấn đề, khát khao ai đó đứng thế chỗ mình, nhìn thấy mọi điều mình nhìn thấy, để rồi hồ như bất lực!

Thursday, September 29,  niên biểu Cô Độc

4:13: 25 AM

Khuôn mặt trăng khuyết hiển thị vết tàn nhang

Hơi thở tự do loay hoay bên tấm vé thông hành

Giữa bất tường của lặng im

Cho tôi xin một dấu hiệu

Một số di động

Một dòng địa chỉ

Đến tìm em ngày tan loãng bầu trời

Ai đó có thể không tin Vũ cô độc, nhưng tôi biết Vũ cô độc trong tư duy chính Vũ. Những đắm nhiễm kéo Vũ vào vùng suy tưởng của vũ trụ, rời bỏ chủ thể để rồi thẩm thấu nỗi cô đơn lan truyền bí nhiệm. Không lặng im trước những bất tường của đời sống, vùng dậy đòi giải thoát. Bàn tay mò mẫm bóng tối lần tìm kẽ sáng, sự giải thoát cuối cùng của Vũ là quay về hiện thực, tự vạch cho mình một giới hạn. Giới hạn vô thời hạn của xác tín, dừng lại và nhìn xuống mặt đất, cất tiếng nói của bầu trời

Loài động vật tiến hóa xâm lăng cõi siêu phàm và thượng đế nghỉ hưu chờ bao cấp

Chúng ta tin lý thuyết của nhà xã hội mang tư tưởng thần học, chúng ta mù quáng đi theo thành tựu cào bằng. Cuối ngày nhân loại ngáp dài bên trang sách ngụ ngôn

Một giọt nước rơi thiên đường đã mất

Giác quan biện hộ cho mảnh vỡ cô đơn, chùm nhụy cháy lên bông hồng màu đỏ. Giấc mơ tiên tri thế giới bất động. Bào thai hình thành trong đôi mắt tối

Vũ là thế đó, giữa cái chung khao khát rất riêng tư, trong riêng tư lại thèm muốn một điều đại thể nhất quán. Phát hiện tất thảy tăm tối đều là hiện thân của ánh sáng, những con đường quay mặt về ánh sáng đều khuất tối, Tiên tri chuyển động trong thế giới bất động, tất cả giác quan tri ngộ khoảnh khắc: Một giọt nước vô hình hay giọt mắt ai đó xóa đi ảo ảnh của thiên đường. Nhận ra mọi sự vật tồn tại đều tuân theo quy luật “áo trái”. Không có bóng đêm, chỉ có đôi mắt mới phản ánh khái niệm bóng đêm và mọi suy niệm bắt đầu từ đó. Vũ mơ hồ mà tới đích, lạc lối mà rời bỏ mê cung và hy sinh sự tỉnh táo để thấy mình ngộ nhận, sự tỉnh táo vô hình chung đang thuộc về số đông!

Ngọn gió lưu lại ghi chú loài bướm đêm. Cơ may sống sót ẩn nấp sau bài thơ kiểm duyệt . Con nhện bỏ bẫy , con rắn lột da. Tôi hay em cuối cùng cũng lau tẩy tên mình cuối con đường trăng mọc lên sai chỗ. Tờ biểu kế không lưu giữ phả hệ một  linh hồn

Thức dậy bên bữa điểm tâm, thức ăn bốc mùi phồn thịnh. Con dao giá ngắt chờ giải phẫu những làn  khói tượng hình

Hãy yêu lấy tôi!

Hãy yêu lấy nhau!

Tìm cho mình một chỗ đứng, tôi nhận ra Vũ riêng biệt cả khi lẫn vào đám đông.Vũ ung dung nhìn ra bốn hướng. Ai đó nghĩ Vũ chấp, nhưng tôi biết Vũ quan sát, thu lượm ánh nhìn nhất quán và tô vẽ nó bằng trái tim của người biết sống. Vì vậy mà trên mỗi tầng cao thấp, tôi đều thấy Vũ tĩnh tại. Nhận thức thế giới bằng cách không nhận thức, Vũ hướng tới điều giản dị mà sang trọng trong từng trút bỏ, con đường thăng hoa của tư duy xuất phát từ lối mòn.

Ôi!

Khuôn dung lang thang như nắng sớm đi tìm đào nguyên. Lá cờ hạ xuống vân đá ngậm bài thơ thất lạc. Em thiêu rụi tôi di sản trí nhớ ám đầy tì vết, tẩy trắng cơn mưa tội lỗi di truyền

Để lại cho kẻ đến sau bí quyết sự mở mắt

Bờ mi bóng tối

Hàng cây còn thức

hiện diện mùi tro sau tiếng sét oán thù

Thức dậy phép mầu bên ngoài ảo tưởng

Thức dậy tế bào sống đằng sau thương tích

Vỏ chai vượt qua ranh giới giấc mơ

Vũ hay viết về dấu tích,  hay làm quá lên vết đau để rồi tận hưởng cảm giác dịu nhẹ. Những khái niệm dấu tích vô tình thức dậy, va quệt miền Vũ, chấp chới vượt qua ranh giới hiện thức và tan nhanh. Chỉ còn lại sự ngút ngàn giả tưởng, rợp rờn trôi theo dự cảm, phản ảnh như một tấm gương số phận. Cách Vũ xiết tả reo reo, gợi lại cho người đọc hưng cảm về sự hùng vĩ của cảm xúc. Một cách thức diễn tả hiếm gặp.

Tôi không còn là tôi!

Giọt sương rời bỏ căn hầm trú ẩn

Cánh hoa may lãng quên bến đỗ

Sự bẩn ố biến mất khỏi cuốn vở tập vần

Tấm thảm nhung chối từ huyễn âm sa mạc

Đón làn khói sữa nồng gợi vòng ôm yêu đương

Xóa dấu bàn chân phía sau bóng tối

Ngôn ngữ lặng tan xuống ly trà

Dàn nắng vào giấc mơ bạn bè tôi

Mai

Mật

Bóng mây dập dờn vùng bóng nghiêm hoa

Giấc mơ phục hồi mọi ý thức chuyển động, có sự đổ bóng của tư duy hiện thực. Thơ Vũ nhiều chuyển động, những dư chấn mạnh khiến tôi thường thấy yêu thơ Vũ vào những ngày trời nhiều mây, những mùa nắng nhẹ. Đôi lúc, miền xa khẳm trong trí nhớ bất chợt hiện hình, để rồi chốn tâm thức vô định, thấy mình được gột rửa. Từ khoảnh khắc nào đó những mật ngôn ẩn hiện, thèm được giãi bày, thèm thảng thốt chút tri ân sót lại nơi bè bạn. Thèm đằm mình trong ngụ ngôn của lửa, nơi ngôn ngữ cháy kiệt từng hiến thân chỉ bởi một bóng mây qua.

Xé nát ám ảnh bức tường ngục thất, đầu ngón tay mười đóa nhài tụ nở

Kêu gọi đôi mắt xuyên qua thân thể cơn ác mộng

Phóng thích đam mê

Con đường thức dậy

Hừng đông thức dậy

Biến cảm thức dậy

Sự bắt đầu thức dậy

Tình yêu thức dậy

Làm lại thế gian này!

Tôi muốn viết về chương “Thức”* của Vũ như một sự khởi đầu định mệnh. Bởi lẽ có ai đó khiến tôi lộng ngôn, cuồng thị, hoa mỹ, vọng đợi… Đó chỉ có thể là Vũ mà thôi!

08/11/2011

Nguyên Nguyên

* Chương 1 Trường ca "Những di cảo tối" của tác giả Vũ Anh Vũ

BÓNG MỘNG

khucmuathu | 18 October, 2011 07:09

 alt

 

Quay về trải nghiệm vành nôi

Rảnh rang phác họa chốn ngồi nhiều mây

 

Lọt trời rớt xuống lòng tay

Một cơn mưa nhỏ chứa đầy nghịch lưu

 

Bụi chuông phóng thả ân cừu

Bão vây tình nghĩa lập mưu hẹn thề

 

Con đường niệm trú đam mê

Qua đêm tứ tán gió về lòng không

 

Tôi!

thân tốt lội ngược dòng

Đem bao gánh nặng chất chồng thành vai

Mỏi mê một chuyến đi dài

Tu chi kiếp lá đa ngoài kệ kinh!

 

NHỮNG MẨU RỜI CỦA NGHĨ (P2)

khucmuathu | 25 September, 2011 19:42

alt

 

NHỮNG MẨU RỜI CỦA NGHĨ (P2)

88. Đã qua trăm núi nghìn đồi
Bước không qua nổi một lời thị phi
Thôi đành tĩnh lặng mà đi
Sông hào sảng cũng có khi vơi đầy
Áo nhăn một nhánh vai gầy
Cảo thơm muôn trượng mưa dày trần gian

89. Tắt trăng nói chuyện đêm tàn
Cổ cùm mắc đọa cuộc hàn huyên say
Cỗ xe rước chậm một ngày
Áo xanh đổi mộng cầu may áo vàng
Phiêu nhiên xiết nửa địa đàng
Nửa xin cúi mặt mơ màng ngày sau

90. Kẻ còn người đã đi đâu
Mà nghe tiếng gió ngoài cầu vãng lai
Rưng rưng những đóa trang đài
Eo sương thốn cảm bờ vai dạ đề
Chạm buồn trên một con đê
Hai cơn gió lạnh tứ bề nổi xung

91. Trăng thiên cư đã sơn cùng
Mây nguyệt tận cũng hiểm hung một thời
Bây giờ chim rẻ quạt. Đôi
Kim thời khắc chỉ qua rồi một đêm
Thiên nhan phủ phục bên thềm
Chiến xa tụ hội, dịu êm nhạt bầy

92. Đêm về kịp gió lay cây
Dửng dưng lạnh xuống vai đầy mộ bia
Gót rơi tiếng cỏ đầm đìa
Bàn chân mộ đạo nằm chia tượng đài
Bão dừng trên một nhành mai
Xuân sang lãng dịu một vài mật ngôn
Bên song mưa gió lâm bồn
Tiếng chuông vạn đại, nụ hôn cửu trùng

93. Gương trần khất ánh bao dung
Gấp khăn áo mộc đi cùng ngày xưa
Rưng rưng sông núi bây giờ
Vẫn nguyên sông núi mà xơ xác mình
Bốt đồn thụ dáng phiêu linh
Ra đi một chuyến lại hình như chưa

94. Mân mê đếm tuổi theo mùa
Thấy ta như lá ngoài chùa đợi thu
Quay về rút ruột lời ru
Ngoài kia vẫn tiếng chim hồ hởi bay
Lòng thôi lại thấy vơi đầy…

95. Mọc lên toan tính hàng cây dậy thì
Tìm về lối một người đi
Nụ hôn nép giữa thành trì bỏ hoang
Vai thức dậy tấm áo choàng
Tháng năm lĩnh tọa mùa sag miệt mù

96. Con đường thoáng những hình như
Tàng cây luống tuổi thực hư cỗi cành
Mảng tường lấm tấm rêu xanh
Tiếng chuông sấm động ngoài thành mang mang
Thâm thình nắng bỏ bùa sang
Miếu thờ bạo động, khói nhang ngụ trầm
Đoạn đành tóc phải lìa trâm
Mệnh hoa bạc phía tay cầm vàng son

97. Trăm năm nước chảy cuội mòn
Từ trong ngón hẹp một con đường dài
Mưa dầm xốc ngược hai vai
Đem cẩn mực đổi lấy vài ngoa ngôn
Ba hoa giữa chốn sinh tồn
Ta hân hoan để tạ ơn giời đày

98. Người như thức chợt như say
Nghe trong gió trở lõi ngày bình yên
Bờ xoan sụt mối ưu phiền
Nhành mai tứ quý nở xuyên qua mùa
Một hoàng hôn cháy trụi trơ
Lối hoa gạo đỏ bây giờ cuối âm

99. Phục sinh từ đốm gam trầm
Khơi bao phản trắc lộ mầm dấu yêu
Một xanh sắc nước hừng chiều
Trên toan cơ cực nằm kiêu với đời
Suối lầm thụ bước chân côi
Biên hoang trăn trở lén rời gót đi

100. Mắt cuồn cuộn sóng huyền vi
Qua cơn sương khói khác gì rượu đâu?!
Thọ ơn một lối ban đầu
Mà quên chưa mách dùm nhau đường cùng

101. Mở ra vạn cái chưa từng
Loài chim mía đậu trong rừng bách nhân
Bờ con tiện đứng xiêu chân
Tiếng chuông kén gió chọn gần chọn xa
Dâng làn vóc ngọc khuynh ba
Khum môi chuốc một lời ca ghẹo buồn

102. Mù xanh mặc định mùa xuân
Trước thềm tơ lụa đắm tuần trà sen
Hân hoan gọi những ngọn đèn
Mùa con gái trổ vài phen ngại ngần
Em đừng đợi nếu phân vân
Dù đôi tay đã nắm gần đến nhau

103. Trời chiều bóng ngả về đâu
Trăng lưu niên cũng một màu phiêu sương
Tóc ngôi rẽ nhánh thiên đường
Còn trong ký ức mùi hương dậy thì

104. Gió mùa rũ bước chân đi
Tuồng xưa áo mỏng cũng thì thầm quên
Đoạn đường vừa mới sang tên
Đã nghe phần phước mọc trên lối người
Đêm the thắt giọt môi cười
So vai ta đứng giữa trời thịnh suy

105. Về cóp nhặt tiếng từ quy
Mơ nơi võng mạc bờ mi hạnh tường
Chào nhau giữa chốn vô thường
Lại vui bởi những thứ dường như không
Mùa tan trong áo nâu sồng
Buồm căng từ những bão giông đổ dồn

106. Về cai trị những nỗi buồn
Gieo trên nấm đất nụ hôn trái mùa
Gặp ngày xưa vẫn như xưa
Vẫn con đường ấy mà thừa mình ra
Rớm xanh những bước chân ngà
Bên hiên vô lối một ta khóc cười

107. Màu mai tượng cánh khôn nguôi
Soi trong sắc lá non ngùi ngùi xanh
Buồn vui thả dáng trên cành
Đoan trang để chỏm một canh bạc tình

108. Tìm mình giữa chốn không mình
Nửa ôm quyến thuộc nửa bình diện xa
Bước chưa qua tuổi đã già
Phải bao nhiêu cái ngã ba thì ngừng

109. Sông còn có lúc dửng dưng
Nhìn con sóng đổ nửa mừng nửa lo
Về chưng cất túi đong đo
Phòng khi tắt lịm tàn tro rạc rời
Mánh mung gài bẫy sẵn rồi
Trăm cây! chốt hạ niềm vui cuối cùng
Ước mình đừng quá lao lung
Một mai phá cũi tưng bừng mà đi
Chỉ e cạn lối xuân thì…

110. Giấc mơ cư ngụ, chiều ly biệt chiều
Cội mai già đứng đăm chiêu
Rung rinh bóng của vài điều đã qua

111. Yêu màu đất bạc phù sa
Ngày du thủ bước chân ngà ngọc đêm
Đường về mộng một que diêm
Soi hoang mang chút thâm nghiêm rồi tàn
Rộn mùa xa vắng mưu toan
Thiên la ló rạng lối hoàn hồn mây

112. So le giữa chốn đặt bầy
Bàn tay thất lạc bàn tay một thời
Bến chờ khuất một nụ môi
Bên thưa hơi thở, bên rời niềm tin
Bước chân vô thức kiếm tìm
Tháng năm như một cánh chim dại khờ
Những màu xanh vẫn xanh lơ
Những đường vân vẫn mịt mờ đắng cay
Về quấy quả mấy cơn say
Nghe mông lung một chuỗi ngày hoàng hôn

113. Tìm vui trong những đóa buồn
Khởi hành trên một cánh chuồn chuồn bay
Tìm em ở chốn không ngày
Em đi mất mình chẳng may lại còn
Tháng ngày tuổi lá còn son
Ta chưa qua đã miết mòn dấu xưa

114. Bóng đè trên sống lưng trưa
Đò ngang bến cập cũng vừa vặn giông
Dựng chiều bội đỏ lòng sông
Thuyền qua một chuyến về không thấy người

115. Chẳng nghe được tiếng mưa rơi
Chỉ nghe mắt lá ngoài trời rớm run
Vườn xưa ẩm mục nỗi buồn
Nhành hoa lỗi nhụy ngồi buôn chuyện trời
Em giờ hóa giấc mây trôi
Ta qua giông bão hóa đời hồn nhiên

116. Đường về chốn nhớ hay quên
Hương xưa vận cõi truân chuyên thủa nào
Khu vườn bập bõm chiêm bao
Có con cò trắng rẽ rào cầm canh
Mua duyên bói nhụy đầu cành
Bình yên quá độ nên đành mục tơ

117. Đậu vào em sáng tinh mơ
Qua đêm lãng bạt bây giờ hàn huyên
Đáy sông nở một mạn thuyền
Đòng đưa những cánh bình yên về trời
Mưa nguồn dỗ nhịp đằm khơi
Buồm dong mặn phía từng lời ru xưa
À ơi con ốc nửa mùa
Đu đưa như thể ngày chưa biết buồn

118. Bên bờ bến tỏa phồn hương
Chùm hoa thạnh lựu cuối đường vàng bay
Cao sang lạ chốn ăn mày
Lạ ăn mày chốn tâm đầy cao sang
Mộng mê vội đã cũ càng
Ứng đêm bóng tạt về ngang dại khờ

119. Em cười nói rất vu vơ
Khai hoa một đóa môi vờ vĩnh hôn
Bọt tan theo lớp sóng cồn
Bồi lên những nấm mồ chôn tượng buồn
Mưa về chọn mặt chiều tuôn
Xẩy xơ màu cuốc xưa còn ghỉ hoen

120. Dõi tìm như một thói quen
Tầng đêm tháp rủ ngọn đèn chiếu âm
Miền khơi con nước xoáy ngầm
Câu thơ vỡ giọng mù câm phỉnh phờ
Sóng vừa tạt một vết nhơ
Phương Đông dữ mộng cuốc cờ hồ nghi

121. Màu huyết huệ lúc phân ly
Rừng gai mọc lối thiên di bầy đàn
Móng buồn gõ nhịp lầm than
Hành hương những chiếc bóng tràn tạp âm
Phố khuya dội tiếng kèn đồng
Ngụy trang nhau giữa ngày không mặt trời
Máu bầm nghẹn tiếng khô môi
Biển Đông khát một đỉnh đồi niềm tin

122. Rì rầm tổ khúc mưa đêm
Màn dương cầm phụ mối mềm miền bông
Ta về cắm nợ vào sông
Trả cho em hết mùa đông mệt nhoài
Lật tìm mộ chữ âm phai
Dâng lên những mảnh hình hài lở loang
Lần trong ký ức hoa vàng
Bốn mùa chỉ thấy chói chang một mùa

123. Rêu phờ phạc, sứ già nua
Gió qua sông vắng có chừa lòng khe
Tóc tơ nhuốm buổi trưa hè
Câu thơ trỗi nhịp mùa se kịp đằm
Bè trầm tấu khúc vọng âm
Chưa qua giông bão đã thầm thì đau

124. Cõi tạm dừng bước phiêu phau
Mai kia ngẫu hứng
nhiệm mầu
lại đi!!!

NHỮNG MẨU RỜI CỦA NGHĨ 1

khucmuathu | 25 September, 2011 19:18

alt

 

NHỮNG MẨU RỜI CỦA NGHĨ (P1)

1.Vén ngày chạm lốt trinh minh
Thu đêm tối khoác lên mình lời ru 
Bờ lam lật đóa sương mù
Đường mê sảng mọc âm u lá vàng
Khi ngờ nghệch bóng mây quang
Lúc thảng thốt tiếng bẽ bàng cầm tay
Mộng du một chuyến mưa dày
Đưa thân xác cũ về may vá mình

2. Sóng giờ dồn phía lặng thinh
Lẻ loi cá trổ quanh hình lưỡi câu
Gói dăm ba cánh nhiệm màu
Phủ phê gào gọi bể dâu cội cành
Tín đường lụi lửa còn xanh
Bên hoa lá có một nhành biệt tăm
Mưa xuân đỗ phiến ta nằm
Bình thu rạn lối đường thăm thẳm đường

3.Gót trần lạc giữa phô trương
Có nghe buồn phía lẽ thường phải qua
Cười ngang ngửa giữa giang hà
Nghe con dế nội hát ca bềnh bồng
Bọt bèo đớp phải lòng tong
Chưa hươm hướm đã mơ mòng khí tan
Tơ đồng nẩy mực hân hoan
Vắt ra mới thấy trong đàn có tâm

4. Hẹn về trên chiếc thuyền rồng
Nay xơ xác đáy thuyền không còn người
Ta nằm khóc tuổi đôi mươi
Mắt em mối phủ giữa trời tịch mây
Lạc nhau ở phía sau ngày
Muốn quên chẳng biết phải say trận nào
Muốn bồi từng cũ thêm cao
Mà tay lại nắm tay vào hư vô
Muốn thanh cao chốn xô bồ
Cuối cùng vẫn chỉ ngây ngô giọng mình

5. Gõ vào ngàn vạn lặng thinh
Rổn rang lời ngọc găm hình mũi tên
Định hình một cõi mưa quên
Gỡ bao mối chỉ mới nên cuộn mềm
Đặt mình vào xó bóng đêm
Trong cõi thực ngộ ra miền tịch liêu
Nương theo lối ngả sang chiều
Trăng có rạng cũng ít nhiều lầm than
Sương mờ một lẽ sương tan
Nắng chang chang lẽ sẽ tàn phải khi

6. Châm tay rộ nét đông kỳ
Người chưa áo mặc cũng vì đời chưa
Muốn tô thêm sợ dư thừa
Muốn yêu thêm sợ tình chưa kịp đằm
Vén chân qua vũng lạc lầm
Mới hay môi mắt đã trầm thực hư
Làm sao về được ngày xưa
Cho tôi mua lại tuổi chưa kịp buồn

7. Bão dừng ở phía sau lưng
Tuổi thơ êm ả như từng ngón tay
Nay thân mưa đọa gió đày
Bàn tay muối tối giờ tây tấy ngờ
Thấy mình lạc giữa giấc mơ
Xé manh áo mỏng phất cờ gọi truông
Bốn bên giông tố dị thường
Gọi ai chẳng gọi gọi hương gọi hồn

8. Níu lòng qua buổi dại khôn
Đêm kiến tạo những khối bồn chồn rơi
Bứt đêm rụng động mạch rời
Chòm sao bạc mệnh soải bơi qua ngày
Con đường ấn định hoạ may
Xung quanh nấm rữa mọc đầy cỏ ngâu

9. Ta như mây ở trên đầu
Nhìn hoa cỏ ngộ ra bầu trời xanh
Nức trào một cõi mông mênh
Nhành hoa độ lại nơi cành cây khô
Gột mình từ cõi bùn dơ
Mới hay minh khiết còn dơ hơn bùn

10. Vãng miền cuộn gió đông suôn
Chải cơn sóng dữ thành muôn dịu dàng
Em đừng vội hóa thân sang
Biết đâu không Tấm thị vàng lại thiêng
Mai kia hội đủ uy quyền
Bồng bang đáo giếng cải duyên phép màu

11. Bao lời muốn nói cùng nhau
Hóa ra lại chỉ không câu là vừa

12. Tháng mười đậm một cơn mưa
Mẹ mua bong bóng về chừa gió giông
Cờ vây lộn phía cánh đồng
Cha đương bận rũ bụi không kịp về
Theo bè đánh trận ngoài đê
Trao nhau cả một lời thề viển vông
Bây giờ chợ lắm người đông
Tìm đâu cho được viển vông một thời

13. Trút sa trên cánh đồng người
Mang về manh áo còn tơi hơn lòng
Bây giờ ngồi với gió đông
Nghe con chim nhạn khóc lồng còn son

14. Sông xanh mím mộng bồ hòn
Đêm trinh vĩnh gối chăn mòn mỏi neo
Xá gì lật lọng vài keo
Núi uy nghi cũng hứa lèo cùng sông
Phiến thời gian hở lông hồng
Lật chương bấn loạn sờ không thấy gì

15. Cúi đầu trước cỏ con đi
Khóc cười thôi cũng có khi là vàng
Sợ khi vui, lúc phũ phàng
Trơ trơ một tấm thân làng nhàng. Thân

16. Ham vui lén ở đợ trần
Rừng hoang khuất nẻo lần khân thành người
Nửa đường bóc mẽ con ngươi
Tàn canh chạm phía môi cười rủi ro
Âm âm củi đã qua lò
Chút tàn gụi lại ấm tro bù đền

17. Sót gì nữa để mà quên
May chăng một chút tuổi tên lại còn
May mà vẫn mẹ chiều hôm
Ngoảnh ra sương muối vào nồm gió lơi
Phơi dùm con mảnh thân tơi
Phòng khi con bước qua thời nhiễu nhương
Nông sâu ai tỏ mà lường…

18. Mùa xao xác cánh chim mường tượng bay
Trận nào khoát khỏi trùng vây
Trùng tu mấy bận vẫn đầy tàn tro
Bước qua ngưỡng cửa tò vò
Ngổn ngang vó ngựa trải cho động mùa
Ngọc chìm dưới đáy sông thưa
Lưng lưng cát bụi cũng vừa dịu êm

19. Khẩn mùa lá đổ vàng thêm
Người đi như bụi lấp chìm vào nhau
Bao nhiêu là cái ban đầu
Bao nhiêu những ngã ba giầu lòng nhân
Đối trừ một lẽ thiết thân
Mùa sang biết giải lộc phần về đâu
Vẽ lên bóng một con tàu
Sân ga cũ biết phải ngâu đoạn nào

20. Ôm hoài niệm mãi chênh chao
Cứ đi để lại lạc vào ngày xưa
Hạ hồi nắng nhám sang mưa
Buồn vui thôi cứ đổ thừa hai bên
Trí khâu mấy chỉ cho bền
Nhẫn sơn mấy nước mới nên nhiệm phần
Đặt mình lên một một bàn cân
Bỏ gì đi sẽ được gần bình yên?

21.Tập tành dáng đứng thôi miên
Tóc bung biêng xõa nơi miền cạn khô
Bước trong muôn dặm hà đồ
Bàn chân lại đặt xuống ô cửa chờ

22. Sớm còn tanh buổi bùn nhơ
Ngàn năm mõ gõ bây giờ lặng im
Tuổi tên nổi lúc vừa chìm
Xuân sang ém nhẹm mùa chim ngủ vùi

23. Xuyết tàn trong những bức vui
Cơ may trót đã dập vùi triều dâu
Đất đen từ lúc chưa mầu
Sinh sinh biến - đảo từ câu hạ phàm
Cuối đường tan tụ - tụ tan
Người như chiếc bóng giữa làn khói u
Bới đâu ra lớp sương mù
Cho ta về cõi trầm vu vẹn tuyền

24. Suối nào độ giữa uyên nguyên
Mây rốp trắng những đường viền tháng năm
Trăng suông bôi cũng nên rằm
Thân cả quỵt mấy ngàn năm cũng người
Bận lòng hai chữ đổi đời
Diên niên vẫn thấy mình bơi giữa dòng

25. Mưa dầm đất nện thành sông
Hồ xưa váng vất chờ không kịp mùa
Kền kền mỏng cánh dây dưa
Đợi dăm gương mặt mới vừa mọc tên
Nắng vào cơm cớm nguôi quên
Dấu chân máu nóng còn bên mép hài

26. Cũng là niệm bóng hoan thai
Thâm niêm mới biết trên vai là đời

27. Xa quê nhớ ngọn lửa cời
Đầu đình nghê đá đầy vơi nỗi niềm
Giờ về tắm gió đồng chiêm
Thấy thoi thóp một lưỡi liềm tháng năm
Trêu ngươi nhổ một vệt dằm
Nhổ sao cho hết vết đâm đồng lần

28. Vin cành phác lại màu xuân
Lộc nhu nhú biếc trên tuần giới mê
Một đêm gió lộng tư bề
Mù sa sương muối chùn tê dặm dài
Mưa phùn ruộm kín hai vai
Giơ tay vuốt nhánh tóc mai dậy thì
Kể từ dạo ấy em đi
Lòng ta đâu thể tùy nghi mà phiền
Tháng ngày mặc niệm bình nguyên
Em là nhan sắc nơi miền phù dâu

29. Bỏ bê mất cái ban đầu
Giờ như đứa trẻ chăn trâu tìm về
Dưới triền cỏ vẫn u mê
Giấc mơ mặt đất bên lề khói sương
Thôn trang mưa nắng thất thường
Bàn tay ở giữa lư hương lại trầm

30. Mộng giờ đứt cuống rơi trâm
Đêm phơi mở những nốt mầm vừa thăng
Tre vờn gõ nhịp gọi măng
Bờ loan nhón gót theo hằng nga bay
Lập lờ nêm tỉnh vào say
Rung chuông mới thấy mình may mà còn

31. Đêm ngày khóc tấm lưng thon
Thở ra tục lụy giữa hòn chiều trông
Giờ như chim ở trong lồng
Cửa nan không khép mà không lần về

32. Mặc phiền quá tuổi u mê
Đường không cấm gió tư bề ngược xuôi
Chẳng nghe được phím em cười
Chiều lai vãng tối mười mươi lộ hình
Người về bước cứ thản nhiên
Lòng ta như lịch in miền huyễn hư
Tiện tay bóc một ám từ
Khôn bao lăm cũng hình như dại khờ

33. Đa mang vướng một cuộc cờ
Thua trăm trận vẫn chỉ mơ thắng mình
Sương mù trên đỉnh cao minh
Bao nhiêu dáng ải lộ hình mục phu

34. Ngỡ chìm trong phiến môi hư
Vòng tay lập đếm cộng trừ thời gian
Mắt vờn trong túi kim cang
Ngoảng trông chỉ thấy hai hàng lệ khan
Mấp mô những đốm lửa tàn
Đưa tiễn cũ một điệu van tử thần
Vác nhau ra chốn phong trần
Trách người thì ít trách thân thì nhiều
Em về gió ngả lòng xiêu
Đừng đem hất cả những điều vừa toan
Lẻ loi chi lúm trăng tàn…

35. Thụy trầm hai nửa gối màn lệch xô
Cầm trên tay nấm xương bồ
Tầm dương phản chiều một mô đất chìm
Giờ cầm lấy phím lặng im
Sợ khi nghe tiếng kêu bìm bịp rơi
Lòng thôi lại thấy tơi bời…

36. Một hai con mắt nói lời hợp tan
Dật dờ khoát mở nhiều trang
Mỏi đêm lá dụi thúc vàng về khuya
Phố trơn những ngón tay chìa
Hàng cây cổ thụ nằm lia bóng dài

37. Nửa sau rữa cánh xiêu đài
Vẫn mong một chốc ta hài nhi ta
Gốc từ tận rễ mẹ cha
Bao nhiêu lá rụng đổi ra thành mùn
Bây giờ thước đã dập khuôn
Bấy nhiêu hương sắc theo buồn mà đi

38. Đeo lon cho những mộ trì
Người soi mặt lạnh vào ly rượu chầu
Bóng tường gai đổ về đâu
Mùa đi lang bạt qua cầu siêu sinh
Dấu chân rỗng một cuộc tình
Ghép chi để nhớ ra mình từng yêu
Gặt mùa giữa chốn hoang liêu
Trên tay xám một hột chiều vừa gieo

39. Chiều vàng ta cũng vàng theo
Phố giâm lên nóc cây nhiều niềm vui
Thức bao nhiêu chuyến ngủ vùi
Chỉ riêng ta lại phỉ phui cùng mình
Đã đào huyệt phía môi xinh
Quên chôn lấp một cuộc tình trắng tay
Đã đem tráo đổi sang ngày
Mà bàn chân cứ nhẫm đầy vào đêm

40. Tìm về tới phố hàng quên
Ngoảnh ra mới biết là trên hàng giời
Không tiền cắm một con ngươi
Một con thối lại miệng cười lầm lem
Tru di hết những êm đềm
Giờ đôi mắt ấy nhìn đêm rất ngầu

41. Quay về mụ với đêm thâu
Bờ vai sóng nổi tóc màu hoàng hôn
Chim xưa rũ cánh phiêu bồng
Chiều tan mắt lưới chiều mông mênh vàng
Nhập thần độ chút lang thang
Trên tay có một địa đàng vừa rơi
Trùng dương sập bóng khuya rồi
Vòng tay nguyệt quế mồ côi mặt người
Vết bầm đổ xuống đêm rươi
Cơn đau có một nụ cười vừa mưng
Buồn vui đảo phách lưng chừng
Thiên niên biết phải phục hưng đoạn nào

42. Thâm sâu cử đỉnh thoái trào
Nơi thất lạc những trầm hao nảy nòi
Về đào thoát một cuộc chơi
Cho đen bạc cũng đâm chồi nở hoa
Lâu rồi trời của người ta
Biết khi nào mới ngả ra đàng mình

43. Chắp vào hai nửa yêu khinh
Buông ra mới biết là tình không dây
Nẻo duyên xuân rụng rơi đầy
Già nua quá độ cỏ cây ngại ngùng

44. Đập dài theo sóng con sông
Ta còn để lại nửa hồng chiều loan
Ngộ khi nguy biến điêu tàn
Còn ta với mảnh hồn tan nát chiều

45. Can qua nới cuộc bọt bèo
Trầm luân lỗi mệnh hồn theo người về
Trưa trần ngắt lặng hôn mê
Chiều thanh thản một lời thề lá rung
Điểm tô giữa chốn khôn cùng
Ngổn ngang một cuộc tình không nhịp vần

46. Ngựa về sau phố hàng nhân
Tháng đi hư ảo như cần bàn tay
Phố treo cơn bão xô ngày
Đáy khuya lọt lại mình say sóng mình
Xổ buồn vỡ một tùy tinh
Hai vai nghiêng xuống cong hình chữ chi
Ván thiên đạo phút tư nghì
Trần gian sáo ngữ buồn đi lại về
Vai sương yểm một lời thề
Tóc mun mùi gỗ trầm khê dựng mùa

47. Ngồi ngụy biện với ngày xưa
Bờ môi sóng phủ cánh vừa tỏa hương
Tấm tình trót đã tha phương
Dòng sông phủ dụ mặt gương sương bầy
Cầm xưa ký thác vào nay
Buồm giông lận gió biết ngày nào căng
Giấc mơ đạp cánh chim bằng
Ngàn năm ai biết là trăng là đèn

48. Cát truội xuống, ngọn triều lên
Biển là lai cảm cuối miền thực hư
Ở nơi ao đọng nước tù
Làm sao chờ được thiên thu mà chờ
Phải cơn giông tố bất ngờ
Dòng tan theo đóm phất cờ mà lên

49. Em buồn thánh tựa vĩnh nghiêm
Bờ môi gánh nụ cười diêm dúa hường
Tuyệt mù tăm tích khơi thương
Bỏ ta với một đoạn đường thành không
Chưa rung riêng một cõi lòng
Đã nghe ngọn bấc đầu đông tấn về

50. Cao thâm úp mặt bên lề
Nghe chim ngói bỏ bùa mê thật thà
Giếng làng cạn nắng tháng ba
Bão giông trong một mái nhà chảnh chao

51. Ngày nghiêm cẩn vói tay chào
Mùa đông áo dạ mùa nào áo tơi
Khăn nhàu lẫn với chia phôi
Còn ta lẫn với ngày vồi vội đau
Đêm qua trắng phớ chân cầu
Đầy vơi chứng tích thở mầu trời lu
Dấu rêu nhạt phía sa mù
Hoàng hôn mạt vận chiều thu tím về

52. Gối đầu lên một miền quê
Tàn khuya nhấp nhổm lời thề viễn du
Tấm da quặn mấy vết thù
Gợi đôi cánh sáp mọc lu mờ chiều
Trung phần rẽ lối hoang liêu
Bay lên từ những cánh diều viển vông

53. Bây giờ ngại với mình không
Ta và bóng ở trong lòng chối nhau
Xung quanh cái vách sang giầu
Gương thường soi phía đằng sau nụ cười

54. Tháng năm động nhịp tháng mười
Em qua gợi lại miền tươi sáng nào
Đường về ngắn tựa chiêm bao
Hai bên chiêm niệm vẫy chào tự do

55. Thõng tay qua một trận đò
Sóng xô thì ít, tàn tro thì nhiều
Em về lẫy tạc phù điêu
Ta hoang hoang đứng cuối chiều tử sinh
Tay thờ một ngón đinh ninh
Nắng mưa bỏ lại miền trinh trắng đầu

56. Vệt chờ năm ấy xanh rêu
Lòng sông trầm ải hứng lều bều mưa
Dửng dưng từng ngón tay đùa
Đàn chưa phách đổ, tình chưa nhịp cầm
Ngực vừa xô bão vào tâm
Đời không dự cảm nên lầm lạc nhau

57. Rừng gai nở đóa mận đào
Tay toan tính thuở môi trào lộng khuya
Mênh mang trong cõi chia lìa
Tự do tọa lạc bên kia mặt trời
Dăm thì mười họa mà vui
Đừng so đo với dập vùi làm chi

58. Tháng nào vội bỏ ta đi
Nhành mây kết lá cũng vì đời reo
Qua sông lỗi một nhịp chèo
Bờ riêng tây đã trầm theo một người
Tay nào gặt lá em ơi
Bao nhiêu lá rụng bấy lời mộng du

59. Tháng mười hai bói sa mù
Chiều tâm phúc xúi vọng phu phản nguyền
Vẫn còn đau cái vô duyên
Người đi ngang phố mưa rền rĩ mưa
Ai đem tráo đổi qua mùa
Thiên đàng chưa lập thượng thừa còn hoang
Quẻ nào ngự trấn đa mang…

60. Lòng như hoa khế còn đang dậy thì
Ngón nào chỉ lối ta đi
Ngón nào ẩn dật chai lì dấu môi
Ngón cùn tợ lưỡi thiên lôi
Ngón hoang mang cụp trùn rơi mệnh ngày
Đúm đàn sấp ngửa cơn say
Sớm ra hồ thỉ, cuối ngày lập nghiêm

61. Vô tình cắn phải tên em
Cái tên chưa kịp lật xem đã mờ
Mắt chưa quen với nghi ngờ
Cầm được ngọn chướng thì cờ nổi giông
Bây giờ chạnh với đồng không
Lấy ai để được qua sông đắm đò

62. Không sông nên chẳng đôi bờ
Ta qua lối cũ tình cờ như mây
Chung thân rối cỏ lộn bầy
Cả đời lầm tưởng một cây là rừng
Thì còn đôi chút rưng rưng
Thả trong hư ảnh ăn mừng mình - riêng

63. Con tàu mỏi sóng thâu miên
Một làn hương ngủ cuối miền đà la
Lần trong năm ngón mạt na
Hạt tròn hạt méo cũng là mình thôi
Nỗi đau xưa quá xưa rồi
Vô duyên hứng hạt buồn rơi trúng mình

64. Mượn hồn ốc tụng lời kinh
Nhịp khuya gãy cuộc hành trình màu đen
Nửa đêm trăng phụ ngọn đèn
Áo manh rối một cuộn len nhạt màu
Ra đi đến chốn ban đầu
Bình yên cánh rụng chân cầu tháng năm

65. Cải ngồi khóc tiếng rau răm
Rau răm rồi cũng ra nằm với sương
Bao nhiêu cay đắng vô thường
Đem di chúc lại xem nhường phần ai
Sống dờ dật, chết khoan thai
Kiếp sau vẫn muốn đầu thai làm người

66. Bây giờ trút bão em ơi
Hạt chưa tách khỏi ngọn đồi si sân
Mắt chưa tím lối phong trần
Tay chưa dạm hết đường vân của trời
Lập trình từng cánh hoa rơi
Tròng đôi con mắt đã rời rạc khuya

67. Về gạ gẫm mấy cơn mưa
Giấc mơ bong bóng cợt đùa vận may
Bao nhiêu ảo tượng trôi ngày
Bình minh rạc giữa cơn say mất rồi
Lẻ loi như thác giữa trời
Cứ thao thiết đổ về nơi tận cùng
Bõ bèn cơn khát núi sông
Sớm mai cầu tự cõi bồng bềnh hoang

68. Biết đâu qua hết dịu dàng
Lại đem tung hoả mù sang đận người
Em như mây trắng giữa trời
Bay ngang qua những tiếng đời giả nhân
Bóng vàng tịch phía chuông ngân
Hư không vấp một bàn chân diện tiền
Ngọn đèn thắp búp mai lên
Tán khêu hư ảnh qua miền hợp tan

69. Con đường rẽ tắt sang ngang
Trên thung gió những trái bàng trả treo
Băng qua hết những giáo điều
Đường hoa nắng mỏi dần theo mịt mùng
Đi về giữa chốn trung dung
Gió xô bốn nẻo bịt bùng rồi tan
Tâm tư mạnh chốn cơ hàn
Lóng tay khởi thủy ngồi đan mánh trần

70. Ước mình chẳng chút phân vân
Xua đi cái nợ đồng lần nặng vai
Đã mua vui chốn dông dài
Trắng đen một kiếp khổ sai cũng đành
Em về muối vận lòng chanh
Ta bêu thân lại một nhành bao dung
Ừ thôi buồn cũng đủ dùng
Ngụy trang ta một hành tung dị kỳ
Bây giờ còn tiếc thương chi
Lòng tay cá biệt nẻo gì lập ngôn

71. Qua bao nhiêu những ngã mòn
Một làn chớp dựng bên hòn vọng phu
Dãn đàn thế trận thiền tu
Lương tri cáo buộc cõi tù mù duyên

72. Đưa nhau đến đụng mạn thuyền
Ai đem bẻ lái tùy duyên dạt bờ
Ngẩn ngơ chấn ngự đợi chờ
Chờ ai chưa tỏ vẫn ngờ chờ nhau

73. Hư không mãi một bắt đầu
Vàng đen chột dạ ứa mầu trầm luân
Giờ hồn lại đứng canh thân
Bao nhiêu lá ẩm bấy lần phục sinh

74. Ai về trong bước viễn chinh
Màu hoa xé lẻ thành hình lãng du
Hiển linh đội lốt sương mù
Dòng sông hối cải tiếp thu nửa vời
Nghe hoang mang tiếng gọi mời
Giáo gươm tọa lạc giữa trời tự do

75. Hân hoan như thể bao giờ
Dường như có bận tình cờ hân hoan
Bông so đũa buổi tinh toan
Bàn tay đếm đủ lại toàn tay không
Nắng chưa ngập trái cầu vồng
Sông chưa ngập mấy đời sông tìm về
Nhân gian chu tất mọi bề
Thâm căn ly loạn chưa hề suyển suy

76. Lối đêm đóa thược dược quỳ
Đầu truông cuối mộng khuất chi mà ngờ
Từ huy hoàng tới đơn sơ
Nếp khăn đứng gió bây giờ mới suôn
Mùa trăng vỡ giấc nộ cuồng
Vòm cây ám muội ngần buông giọt mềm
Mé rừng dội cánh sao đêm
Em trinh nguyên gọi êm đềm mùa thu
Nhân gian dưới một cây dù
Sông Ngân dát cỏ mộng du em nằm

77. Se thân lối cỏ nhịp đằm
Ngàn xa rũ bụi cội trầm trầm vu
Mây đơm mắt đậm sương mù
Bờ khuya khảm nạm âm u mặt hồ
Dấu rời sông núi hư vô
Trên lưng mọc những nấm mồ biển Đông

78. Giờ về với mẹ ta không
Tóc khơi khơi trắng giữa đồng mù sương
Lốt chân chạm phía con đường
Bàn tay tịnh độ mùi hương oải trầm
Nhọc nhằn nên mới duy tâm
Mang bao chiêu cảm ra cầm đức tin
Một hai con mắt bù nhìn…

79. Tấm danh hão đợ từng phin rạc rài
Mảnh hồn gọi miếng khâu vai
Vết thương khó bảo xước vài đường mưng

80. Tiếng gà gáy giữa đêm thưng
Mồ hôi lại đổ trong rừng mồ hôi
Nhâm nhi cái vận đổi đời
Chất đầy đêm những tiếng rơi của lòng
Bụi trần lấm bức tranh trong
Đành thôi phó mặc theo dòng đẩy đưa
Mang khiêm ích đến cửa chùa
Sân ngoài một lá đa vừa rụng tên

81. Tư tình như vật bỏ quên
Đem duyên phận mỏng quệt lên lá trầu
Một lần mấy kiếp còn đau
Ngày nay như thể ngày sau hết rồi
Về bàng bạc với đêm vôi
Thấy cau rụng vỏ ra ngồi cùng mưa
Ngực dồn mấy nốt xuân thưa
Mối duyên bèo bọt cũng vừa ngậm tăm

82. Bao nhiêu lưu lượng cỏ mềm
Chung nhau từ một bóng đêm trở về
Úa vàng nơi mép con đê
Ngả ra cho tháng năm tề tựu nhau
Tóc buồn giải ấn kim lâu
Nửa che đôi mắt, nửa thâu lại mình
Ngày bưng mặt khóc hư vinh
Khóe rơi một hạt ngọc hình thế - gian!

83. Chơi ngôn thác với mùa rằng
Gian nan mới biết có chăng là đời
Bây giờ vận đổi sao dời
Lời đem treo ngược trên môi tị hiềm
Về đằm trong giếng khơi em
May sao còn chút êm đềm ngày qua

84. Đóa nào năm cũ ra hoa
Ta qua đi sẽ đi qua chính mình
Bụi từ trong mắt phiêu khinh
Thì xin em cứ lặng thinh để rồi
Hai tay chắp một ta ngồi
Nghìn thu cải mệnh sao rơi kín lòng

85. Nỗi hờn nuốt ngược vào trong
Một cơn gió lạ nạ dòng cùng mây
Ngất ngây từ cái ngất ngây
Sánh nhau từ cái đã đầy lại nghiêng
Tràn đông xuống một mạn thuyền
Chòm sao đoản vị nằm uyên nguyên chờ
Rụng chàm xuống nốt bơ vơ
Mái hiên khởi sự lập lờ mưu toan
Mây phụ bạc, gió lăng loàn
Từ trong khe ngực một hoan hỉ buồn

86. Tháng mười bỏ phố đi buôn
Chợ đông đêm nắng lại buồn ngày mưa
Thân mình bán chẳng ai mua
Chia ra lấy một đem thừa về chơi
Thẹn thuồng tóc phải lìa ngôi
Mai kia ai biết đâu đời của nhau
Một dòng ghép bởi nhiều câu
Ta mang chỉ rối về khâu lấy mình

87. Gương soi nhiệm một yên bình
Mây sa trong vệt nắng hình nhũ hương
Tìm chân ký thác con đường
Tìm em hoán đổi mùa thương nhớ về
Tay cầm hai nửa phu thê
Ghép vào nhau một hẹn thề lứa đôi

 

HƯƠNG HOA GIẤY (trích tuyển tập lục bát)

khucmuathu | 14 March, 2011 20:11

alt

Từng làn gió động hương bay
Một bông hoa giấy trên tay ngậm ngùi
Trót vương theo cái không mùi
Bờ im tường lặng biết vui buồn gì

Cũng cành cội lá xum xuê
Cũng màu hoa vỡ bên lề sắc hương
Trót trong hai chữ buông tuồng
Áo hoa đâu biết phải vương bụi nào

Phù kiều tạo dáng mê tao
Một nhành mai lạ cúi chào mùa xuân
Ngẫm em sắc đã khó gần
Không hương ai biết mà cần đến nhau

Vàng ngày dạ cúc phiêu phau
Ôm làn thu nhiếp mùa đau dịu dàng
Thập thành nhập chốn đa mang
Mùi hương liệu có hoá vàng được chăng?

Vãng đàn gọi chốn hoa đăng
Hè sang bóng phượng kêu bằng biệt ly
Cái chiều phượng tiễn chân đi
Sao bên tường mỏng giấy gì lặng im

Đông về lơi lẻo tiếng chim
Ngàn hoa rụng cánh đi tìm bình yên
Bận lòng giấy nhập vào quyên
Rễ sâu đâu biết nụ phiền hoa đau

Buồn ơi chớ động sắc màu
Em như thân giấy giả phau một mình
Bốn mùa thoái giữa hư vinh
Biết đâu sông núi lại hình như em

Tân toan ngày cũng tận thêm
Có mùi hương ngạt đón đêm cùng người
Lạ gì nhau hả cuộc chơi
Một thân cõi tạm giữa đời phù vân

Nhón nhen lửa đốt đầu tuần
Tàn hương lúm phải ân cần mà đi
Hỏi hoa có bận lòng gì
Râm rê cách đoạn mới vi thực mình

Cầu nào phân nhịp trọng khinh
Ta đem đốt mã cho mình bình quân
Lấy ra nguyên xếp phong trần
Sơ khai một đoá tùng quân bạc màu

Đêm nay mưa dụi gió nhàu
Có con phụng lạc quay đầu cửa không
Nụ thiêng vận chốn nan lồng
Ngàn hương bỏ lại sầu đông thượng nguồn

Sáng ra mưa gió chạnh buồn
Nhặt bông hoa nhỏ nghìn muôn lạc loài
Ai về tận chốn hoan thai
Hỏi dung nhan có bi hài được chăng

Miêu loan hồn cốt hà hằng
Một thiên hồ nhỏ, một trăng, một đèn
Động mùi hương toả đêm đêm
Bên trong giấc ngủ có bền mộng mê

Trang thư mỏng những tiêu đề
Chập cành hoa nhỏ sắc mê lòng người
Khổ từ tận đáy hương trôi
Ép trong màu giấy ngậm ngùi điểm tô

Vãn đường trời đất sinh cơ
Bao nhiêu nguy biến nơi tờ giấy không
Thiên nhan khêu bức tường lòng
Kết thành tâm sự nhiệm chung bạc phần

Khác gì nhau nửa đồng cân
Người nơi thiên cửu, kẻ gần đất đen
Trời cho mạt vận sang hèn
Trò chơi hư ảo càng nhen càng màu

Thì còn nhắn với hoa đau
Trời cho những thứ vì nhau mà buồn
Thà rằng cái được bằng không
Chẳng cho chẳng bận nỗi vòng vèo đi

Một bông hoa giấy tư nghì
Sớm ra mở mộng xuân thì. Trầm hương

CÒN RIÊNG EM CỦA CHÚNG MÌNH...

khucmuathu | 10 March, 2011 19:35

alt

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mơ mong manh miên mung miêng
Từ em một đóa nhu hiền như hoa
Thật trong tâm ý gọi là
Vàng lên đầu nụ tình xa niệm gần


Tẩy trần từ tận thanh tân
Chay đêm non giấc, nay cần nắng mai
Biết đâu cửa chốt then cài
Thêm chút bóng phác thành hai hằng. Mình


Vòng vèo vạ vật viển vinh
Lê la con mắt tư hình bế quan
Đợi dôi ba lứa trăng tàn
Chưa thương giận đã vội tan cuộc tình


Khật khừ kham khổ khiêu khinh
Còn riêng em của chúng mình. Hoàng hoa 

CÕI RIÊNG

khucmuathu | 13 January, 2011 08:52

Cõi mình bàng bạc vậy thôi
Mưng mưng chi lắm cho đời nhiễu nhương
Dấu chân bóng cỏ lạnh đường
Vụt tan như một ngón sương cầm chiều

Bỏ vàng cho nắng thêm kiêu
Thêm chút gió nâng cánh diều mục bay
Ghé sang độ nhánh vai gầy
Cho hoang vu lại cõi ngày trầm vu

Xuân về nhón một nén thu
Đông qua sớt một chút mù hạ sang 
Kìa làn tiếng động thêm vang 
Đôi chút khảm cho nỗi càng buồn thêm 

Thả cơn cho đáy nước chìm
Một say đắm, một trái tim nợ nần
Xin chừa nhau nửa đồng cân
Vĩnh ly thấm thoắt đã gần trời xanh

Một bờ dăm phận nổi nênh
Bò lê chín mé sông bềnh bồng mưa
Cõi mình bàng bạc dây dưa
Cò lang nửa gánh sông thưa thẻo người

Vái tay niệm một chén cười
Đường xuân bỏ lại cuối trời nụ say

LỠ DỞ

khucmuathu | 09 December, 2010 11:41

Lan man nhấm nửa dại khờ
Nhớ nhung mấy bận đã ngờ ngợ quên
Vuột tay rụng đốt ưu phiền
Niệm trong ve áo độ phiên ảo tình


Đã qua cái tuổi hoàn linh
Ép xuân hồi lại thủa mình nhạt duyên
Ngỡ rằng sập cửa lùa then
Một mình xuôi với ngọn đèn vô tri 
Rồi nhan sắc rất hồ nghi
Cầm lòng tôi mới xô đi ngọn đèn


Ai ngờ chấp chới một phen
Mù khơi vĩnh dạ tuổi tên nhạt nhòe 
Dại lòng biết lấy gì che
Chân đi bỏ lại bốn bề nắng hao


Lỡ rồi thôi cứ làm cao
Một đời ngồi lạnh chiêm bao nhớ mình
Bây giờ tôi với lặng thinh
Quá đêm lại thấy nhau...hình như đôi!

MEN CẠN

khucmuathu | 27 September, 2010 09:15

Rượu tràn mãi chẳng đầy ly
Đời không tri kỷ lấy chi cạn cùng
Phạt cờ bỏ ngọn về không
Trống chiêng rao một nhúm lòng tả tơi


Xếp đầy vào đáy hòm vơi
Theo chân lá đổ qua thời sơ sinh
Mùa vui độ lỡ nhật trình
Nhung nhăng đến đoạn hiển vinh thì về


Con đường đá sỏi gồ ghề
Xưa dấn bước nay ngại bề gió sương
Tấm tình trót đã tha phương
Chốn thơm lắm lúc lại thường hơi xa


Bỏ chiều quăng gánh hoàng hoa
Nửa chiêm bái, nửa gian tà phủi đi
Người về rượu có tràn ly
Ly đã vỡ lấy ngọn chi cạn cùng!

CHIỀU TRỞ GIẤC

khucmuathu | 14 September, 2010 10:29

Tách đôi buổi chiều đang sống
Nụ trời vừa xanh trên mảng đồi thiếu nắng
Những ú ớ lời mê tuổi đồng sàng dị mộng
Đại dương và giấc mơ thu phục cánh buồm
Gió qua truông thương bụi lầm gót đỏ
Em về bình thản bão giông

Mở cửa cho lời bia đá rớt xuống thềm lặng im
Trám lá mỏng lót mùa tôi ngốc dại
Bước qua chiều tràn hồn nhiên
ngày tre ngà hoa mọc
Loang đổ khoảng hiên tán đa vàng tơi tóc
Ngàn tính từ co chân đơn độc
Chiều huơ nắng kết mái hoa râm

Những ngả mòn thị hiện
Thời khắc dền trên mái lá ngừng reo
Răng lược cũ mơ mòng nơi đỉnh rào thép gẫy
Dòng sông ngang qua giục nỗi buồn tỉnh dậy
Thúc tôi đi ngược dấu chân mình


Bỏ mặc ồn ào, tôi quay về miền lũng lô thượng nguồn ánh sáng
Nơi lác đác thủy nguyên bình thản bóng trâu già
Nơi một nửa giấc mơ tôi không cùng màu sóng bể
Nơi tách đôi buổi chiều thành một
Nơi tôi ngồi vọng động
Đăm đẳm nhìn sông nối biển dài đi

NHỮNG MÙA ĐI KHÔNG BÓNG

khucmuathu | 23 August, 2010 08:38

Em ạ!  Buổi hoa niên đi mất...
Ta qua bao mùa hè không biết phải từ đâu
Từng nút buộc dải mê hoan chóng mặt
Loay hoay theo kết thúc với khởi đầu

Người khôn xúi ta đi trên con đường gập ghềnh đá sỏi
Kẻ dại dắt tay ta thênh thang con đường phẳng
Ta vẫn là ta sau nhiều năm đánh vật
Những chiêm nghiệm không kèn trống
Chiều nghiêng ngả ngón tay chào

Không có mẩu ký ức nào sót lại trong căn hồn hoang
Mưa nắng đã qua mùa dự cảm
Ta như khách bộ hành vừa đi vừa xếp cánh
Khản tiếng gọi đò ơi...
Năm tháng trót xa rồi!

Không lẽ cứ sấp mặt nhìn hoàng hôn đi ngược
Nỗi nhớ hình bát úp
Con vạc gầy lầy lội một màu đêm
Trưa đứng bóng mẹ gồng chân chống chỏi
Những mây mưa vẫn mặc sức đi về

Rung ruông ngọn gió buổi chiều đi đốn bóng
Đã thấy bên kia gương mặt mình rưng rức một tàn tro...

XUÂN GỢI

khucmuathu | 29 July, 2010 09:52

Xuân tàn mấy nhánh ra đi
Một cuộc hối, một nan truy bộ hành
Đất giờ ôm lấy cỏ xanh
Mai sau đất lại ôm mình. Lạ chưa?
Tôi người khốn khó khân khưa
Thoát ra từ đất lúc vừa vặn. Xuân!
Tay đon một bó tần ngần
Ngó xa trời rạng. Phù vân dại điều
Nhắn người từ độ chưa yêu
Nong nom giấc ngủ kẻo tiều tuỵ đêm
Sáng trong cho thấy êm đềm
Mưa ngâu cho thấy mùa thêm dại khờ

Đêm trắng nên mới thẫn thờ
Xuân trắng nên buổi cũng ngờ ngợ. Đau!
Mặt người trắng tựa chiêm bao
Tôi ôm tay trắng cúi chào hoàng hôn

EM VÀ GIẤC MƠ ĐỢI CỎ

khucmuathu | 15 July, 2010 11:45

Mùa thon giấc
Mùa non giấc
Những nhánh chiều chở lá phơi mưa
Lọc hiện bóng chớp linh vĩnh, dư cơn mơ xa xỉ
Tiếng vĩ cầm trốn chạy thảo nguyên héo hon âm thanh trong tiếng vó giông buồn
Bãi nại một đêm sương trắng trên quầng tháp cổ
Dấu son  hoang mang cong như những phụ đề
Mỗi thỉnh cầu đã không còn linh nghiệm
Em ngồi như cẩm thạch
Tóc trôi ngược dòng trăng

Bắt đầu gió ...
Thổi từ bức chân dung của mùa thu trống
Câu thơ thở lòa xòa vườn mây, cầu vồng thiếu mầu xanh sập rụng
Em môi trinh đi dọc bờ hoa đán
Ngà ngà đêm sen trắng
Miên miên bầu trời những ngôi sao mẻ
Rũ xuống ngực người một ảo ảnh chậm
Những hố đen sà vào đồng tử
Cỏ tơ bên mép thềm lanh lảnh
Những mặt người đầy thêm nỗi sợ
Hồi chuông lìm lịm giữa vô hình

Tôi xòe che em bóng mát từ bàn tay đã quá nhiều dự cảm
Mười chồi hoa chưa kịp nở
Chiếc gối đêm qua mất mùi cỏ dại
Lúm đồng tiền gió reo đáy vực
Lan man xanh
Mong manh xanh
Âm thanh của buổi chiều ngột héo sau tiếng chuông ngân hồi đã đi vào tĩnh mịch
Hoàng hôn nhấn một phím may tím lịm
Người ...mầu thu trên nốt nhạc thuỷ trầm
Khói và trời bây giờ không ai còn thấy nữa
Lá bỏ vàng từ độ em đi
Tôi lỏng lẻo bên cánh trời dẽ run tiếng gọi
Ơi cỏ dại !
Cỏ mại !
Ngàn năm... vẫn cái chết sau cùng
Bốn mùa chạng vạng bình yên!

Vỡ bụng vì cười

khucmuathu | 27 March, 2010 12:34

Xin hân hạnh giới thiệu: giọng ca vàng Jenny Cún với bài hát: Câu hát quê hương
Đạo diễn: Nguyên Nguyên
Khán giả: Cánh Cụt (đã bị nhét quả chanh vào miệng đề phòng mất trật tự)
Mời quý vị cùng thưởng thức:

KẺ CHỢ

khucmuathu | 17 March, 2010 13:01

Ừ thì... giật gấu vá vai
Cắt ra cái nghĩa mỉa mai một thời
Chênh vênh nhón mắt nhìn trời
Gian nan lắm mới ra đời thật chăng?

Thân ta. Bát bổ nhì nhằng
Sáng âm u lạnh, chiều thăng vọt vàng
Vật vờ cái thú lang thang
Một manh chiếu cũng làng nhàng tẩu đêm

Người thì sướng thực hơn tiên
Kẻ ươn trong những mớ triền miên. Đau
Thôi về yêu lấy ngàn sau
Một thân kẻ chợ. Cỏ lau dại bồi

Thà cô quạnh giữa đất trời
Còn hơn quạnh giữa vạn đời trần gian
Một bờ. Dăm cõi bôi toan
Có chê rượu nhạt. Cũng tàn cuộc vui

Trót đa mang cái nghiệp. Người
Thôi thì múa họng...khóc cười một phen

BÊN KHUNG CỬA

khucmuathu | 08 March, 2010 09:48

Khung cửa sổ của một ngày nan gió
Tiếng leng keng khua động bầy chiều chưa ráo hoảnh một mùa đông
Những tầm nhìn không cân xứng, những cách thức không lay động
Kinh nghiệm thô sơ trong thế giới mộc
Có đức tin nào trong trí nhớ chiều nay?

Giấc mơ trưa rụng đáy trời đồng thảo
Bông hoa trỉ đỏ au như nóng mặt một cơn bão
Ngang qua những khởi bẫy được sắp đặt ngẫu nhiên sau mỗi cuộc hành trình
Chẳng có dấu chân nào tồn tại

Chưa thể lắp gì vào khuôn hình rỗng
Những sắp đặt cuốn ngẫu nhiên sau một cơn gió thổi
Ngấn cổ em mang tên một vòng hoa cứu rỗi
Tất cả xô ngược lại nhìn

Lại bắt đầu ngang qua những buổi chiều
Khung cửa sổ của một ngày náo gió
Tôi nhìn sâu vào bên trong ánh đèn nhoè lửa
Chẳng có khuôn hình nào!

GIÓNG ĐỔ

khucmuathu | 02 March, 2010 07:33

Ai đơm tím cành sen trên mặt đốm hoa tàn
Chiều tư lự qua đầu cầu áo em tràn thính gió
Thèm ngồi già bên nẫm cỏ
Thèm đau dùm một niềm vui lâu
Thèm vô cảm trước quá nhiều chiêu cảm
Con chim tếch qua núi đồi, lông vũ tràn ngũ sắc
Những đám mây quy hồi đeo gông đỉnh trời xa
Vẫn chưa biết gió sẽ quay chiều nào!

Vỗ vào lưng ảo ảnh
Xốp miền không vọng
Những đốm trắng lạc ngày soi không trỗi bóng
Chỉ mặt sấp mặt mình
Chỉ thấy lưng quẩy lưng trên đường xa nặng nợ
Chưa biết phải mang theo sự thật nào!

Ngang qua những bia mộ trơn
Viết hú hoạ lên một cái tên
Rồi lẩn thẩn...
Chưa biết phải vẽ thêm gương mặt nào!

Thèm về quê cúi chào rơm rạ
Biết đâu gặp lại thi thể mình ở ngã ba nào đó
Giấc mơ không đề tựa
Chỉ một sẫm sao băng quẹt qua ngã ba luân hồi
Cái quẹt không xoè lửa
Trên giàn hoả thiêu, hiện tại ngồi chép miệng
Chưa biết phải rẽ con đường nào!
 

CHUÔNG MÙA

khucmuathu | 22 February, 2010 12:10

Câu thơ tàn lửa rơi xuống nền ký ức
Mùa cẩm chướng rân rân trong màn sương nhiễu động
Cỏ xanh sướt bốn mùa chiều
Tay em khô như ngày ngón mềm không đủ ướt
Tôi bâng khuâng về hái động một chùm yêu

Trên khuông cỏ, bản nhạc khuyết lời rung phím môi định mệnh
Du di cánh cửa mở ra khớp dấu tên tôi thả lửng cuối chân trời
Thế là ngày đã qua thềm bịn rịn
Tôi lót lá nằm đếm mắt chuông xanh

Tráo lại đêm trong nếp mùa cũ
Những pháo hoa không đủ thắp sáng một đền đài
Chỉ có bàn tay em vụt chói bụi lân tinh. Bóng mi rợp tuổi phồng phào nhẹ dạ
Phía mênh mông mím chật đầy băng giá
Mùa đông không hờn, cỏ không buồn, chỉ giấc mơ em tím lịm chiều dự cảm
Phía sao băng bủa dần lúm lửa đã thường xuân

Xin cho tôi nửa búp tay ngần
Mùa len rụng cúi đầu soi đáy nước
Câu thơ sa xuống ngày nhật thực
Chiều về nẫu một hoàng hôn
Chuông dồn...

MỘT THỜI TÔI...

khucmuathu | 29 January, 2010 09:53

Cái thời đá vẫn còn hôi
Sông còn đục cả một đời rất trong

Thời nghe chim hót trong lồng
Thời tôi như thể mình không bận gì

Và rồi cứ thế tôi đi
Sông còn bận rộn lễ nghì dòng trôi

Thời tôi như thác giữa trời
Cứ thao thiết đổ về nơi tận cùng

Ngỡ đâu ra tận cửa lòng
Mới hay tận cõi mênh mông là chiều

Trên tay cầm chặt dây diều
Mà trưng tiếc rẻ vài điều gió bay

Trên tay cầm một ngọn ngày
Buông ra mới thấy rằng may mà còn

Cái thời chân chưa biết mòn
Ngẫm thương đồng cỏ héo hon đội mùa

Giờ về chân lấm tay chua
Lại thèm như cỏ ngoài chùa... lộ xanh

CƠN MƯA LẠ...

khucmuathu | 25 January, 2010 11:26

Cơn mưa như đi qua ký ức tôi rất nhẹ
Câu thơ bàng hoàng đánh rơi chiều thật khẽ
Thức nụ hôn nồng vừa rớt phía hôm qua

Lẳng vào chiều hư hoặc một nét mày
Chau trên ô cửa kính còn loang vài vệt bụi
Giọt sương mòng vụt tan chừng rất vội
Huyễn hoặc rét vào không gian gầy

Cơn mưa như đang mưa
Tôi cõng ký ức tháng năm thả xuống thác kỳ duyên
Chờ ngày hạnh ngộ
Cái chao mắt chớp đèn phía ngày mai đã cổ
Chậm chậm liếc gãy đôi con đường mòn

Tôi đi như không đi, vừa đi vừa nán, vừa đi vừa cố
Nhịp bong vỡ bắt đầu khi tôi uống một giọt mật đang nhủ màu hổ phách
Con gờ buồn dọn cỗ đón mùa đi
Mà nhuỵ hoa còn ngậm buổi hương thì

Cứ thể lũ chim cát cánh bay về đường đẹp
Nơi mạch môn hoá nẻo suối chưa hàn
Tôi nhón bàn chân giữa ngày bạch linh đang mùa thụ phấn
Đàn đàn dế di qua mùa hợp cẩn
Tỳ bà diệp mớm nụ băng tràn

Nuốt một vầng trăng tháng sáu
Trời mưa bóng quế
Cơn mưa như đi qua ký ức tôi rất nhẹ
Bàn về những chiếc lá bêu cành
Nỗi buồn lạ nụ

Tôi băng qua phiến ngày mai có lẽ rồi sắp cũ
Bỗng thấy mình rất xưa...

VỀ LẠI HUẾ

khucmuathu | 14 January, 2010 15:28

Đã dành về lại Huế tôi
Nón chao trên những dáng ngồi rất xưa
Áo buông mầu tím khoe mùa
Bờ non như khéo buổi thưa nhặt người

Đã dành về lại Huế ơi
Bên lăng cỏ đạm hát lời phù du
Lắng nghe trong vách sương mù
Khói Thiên Mụ vẫn ngàn thu mặc trầm

Sóng dồn mấy nhịp chèo tâm
Mà sông lạc phía tay cầm phải tay
Bên kia núi Ngự mưa dày
Nam Ai buông nỗi trả vay cuộc về

Mắt còn thấp thoáng si mê
Nghe đêm nặng phía lời thề nắng lên
Mây khua chén động từ đền
Sầu toan cửa cấm kề bên hoàng thành

Mơ sương mớm giọt sóng lành
Trăm năm gấp lại đường xanh cỏ về!

ĐẾM TUỔI

khucmuathu | 07 January, 2010 09:18

Đếm tuổi ba mươi thương áo mình lấm vết
Ngõ im cây lầm lũi lõng câu về
Đã đánh vật với tháng ngày rụm mệt
Mà vẫn còn ngơ ngáo cuối đường mê

Lật bàn tay hoang chút bụi lem đường
Quệt lên một ráng chiều chưa dồn đủ bóng
Ngẫm nửa đời thương đôi lần tóc rụng
Quá khứ đã bôi nhau trưa đứng bóng mặt người

Lá mùa thu thôi không còn vàng úa
Thôi không giật mình mỗi trưa nắng im im
Chỉ thấy một chút gì hình như đã qua thời phải nhớ
Trưa lan xa như nước mặt hồ chìm

Rời khỏi tuổi thơ tự bao giờ không ai còn thấy nữa
Chỉ thấy một đóm mờ trên tàng cây rực lửa
Phố đưa ma dùm ngón chân buồn
Chiều nay cần đi quá một hoàng hôn...

BUỒN MÀY ĐI ĐÂU?

khucmuathu | 28 December, 2009 09:31

Buồn mày bỏ bạn đi đâu
Đêm qua mục cái chân cầu chính chuyên
Cỏ trời lấp loá bên hiên
Hỏi nhân gian mấy biến thiên thì còn?


Sợ buồn bỏ bậu đi luôn
Nên câu hát cứ tìm nguồn về nương
Bao nhiêu sương gió vô thường
Thân ta phải mấy ẩm ương thì vừa?


Buồn này! Mày bỏ đi chưa?
Sao loanh quanh cứ thấy thừa một nhau
Vui còn kiếm cớ đẩu đâu
Để năm canh hụt một câu thơ buồn!


Buồn vì thế sự luôn luôn
Luôn luôn cứ mãi bởi buồn. Mà vui

BUỒN

khucmuathu | 17 December, 2009 11:10

Buồn vì giông chưa tới
Ta lỗi hẹn cùng trời
Mắt nhốt vào ngục tối
Hé ra nhìn le chơi

Buồn vì mưa chưa ướt
Ta lỗi hẹn cùng mây
Cười lọt sàng lớt quớt
Mím chi mà thân trầy?

Buồn vì gió lả lơi
Chưa kịp về hốt vía
Chấm một dấu nặng. Đời
Di vào miền thánh địa

Buồn vì ngày chưa trọn
Nỗi vui mừng xập xênh
Dưng mà thôi cũng bộn
Sầu một chiều rất tênh

TIỄN BẠN!

khucmuathu | 11 December, 2009 12:39

Lụt một bờ mưa
mất tích dấu chân người
Những tấm cỏ nằm đau vòng tay mẹ
Chưa bao giờ trời khóc nhiều đến thế
Mây chùng khăn chảng lảng rớt mi trầm

Chiều nay có người về chạm năm
Cốc xọc xạch nâng lên rồi hạ xuống
Cơn say không nuốt được họng người!

Chiều nay có người về đắp tấm chăn cỏ tươi
Héo sau một vài mùa nữa
Tâm hương cháy tuột cả lời
Rớt xuống hai bờ đệm túa

Thôi về trời
lụt một màu mưa
Thuyền mất tích giữa vựa người nước mắt
Con mắt đỏ như ngày quen không mắt
Biết nhìn gì một nấm đất vô tri?

Thôi về người
về lại đón chân đi
Trên lưng áo cỏ may gằm đạn nhớ
Nén hương nghiêng chiều núi lở
Trời bắt đầu giông...

(Tặng những người bạn vừa đưa tiễn bạn!)

BUỒN CHI MÀ BUỒN?

khucmuathu | 08 December, 2009 12:26

Bắc bờ lau lách tầm trưa
Mười thương cũng lọt qua bừa bộn nhau
Vuốt cằm ra một cọng râu
Mải vân vê để nhặng bâu đầy buồn

Buồn gì buồn cứ luôn tuôn
Buồn chi cho lắm, ngọn nguồn buồn đâu?
Thế nhân vãn diệu, nhiều sầu
Sao không san phẳng đồi đau cho bằng?

Thì ra, ừ ậm, thì rằng
Có đi đâu mà thấy trăng chẳng tròn
Giếng lòng bé cái con con
Mải buồn thương để cho hòn đá rêu

Miểng đời tuột cái lêu bêu
Cứ đem chưng mãi túp lều mần chi
Mai kia buồn lỡ xuân thì
Ta và buồn lại cùng đi giật lùi

Nghe vui vừa đượm củi mùi
Khép mi ướt lại. Bùi ngùi buồn tan...

CỔ...

khucmuathu | 01 December, 2009 12:20

Tôi gấp gáp trở về như loài giun giẽ cánh
Quẫy quằn lớp đất vừa tơi. Ngày lập lạnh
Ngôn ngữ ngáp trơ môi cái trễ mồm ướt văng bọt đất
Ngày lặp ngày tất bật, vũ trụ trũng ban mai trên lớp núi bào mòn

Tôi kỳ cọ bóng tối, lau lớp kính phản màu rêu trong đôi mắt bão nâu, màn đời cũ kỹ!
Lối hành trang không hẹp được chân người
Ngày hành hương trên thể xác, bão hoà mọi nỗi buồn điểm báo giờ ngưng nghỉ
Vai em gầy như linh hồn chiều vỡ mất một bờ ôm 
Băng sông mũi tên nhạn xé rách vực hoàng hôn. Chiều thản nhiên quay mặt về bức tối
Những giấc mơ đêm phủ phục trước tầm người

Cổ Tích thắp đèn khêu bến khóc vẫy oan
Rằng tên thủa lập địa khai sinh hẳn không là dị khảo
Bao ước vọng nhân gian chưa quạnh lời ly biệt
Sao nỡ gọi nhau bằng hai tiếng " Cổ". Thừa!

Bên bờ ngâu vọng, tôi đợi chờ một cơn mưa trôi về miền trũng thấp
Những cơn mưa không phải rớt xuống từ trời mà bò trên mặt đất
Như bình minh mỗi ngày hồn nhiên phả xuống mặt người
Bên kia ruộng cạn. Con cua lập trình chuỗi bò trong trật tự
Ngày hoang thai
Mẹ nhúng mái tóc dài xuống mặt nước thời gian. Mong gột sạch tương lai lớp bụi còn nấn ná
Cha cậy mảng bùn khô trên thân cuốc vạm trần
Chúng tôi ngồi bên gốc Sấu già cười hoe hoe chờ hoàng hôn chảy mật
Cười vì mỗi ngày không phải cần để sống, mà sống để mỗi ngày cần.
Mắc nợ nhân gian như loài giun giẽ cánh
Xếp vào chiếc hòm cổ tích
Đợi sao về lập đêm!

GIẤC MƠ ĐÊM

khucmuathu | 19 November, 2009 10:02

Mơ đêm qua đã tàn rồi
Như bông hoa của một thời đắm say
Nhọc nhằn bỏ lại trên cây
Qua sông thoát kiếp trả vay. Lại thường

Cùng đi trên một con đường
Sao yêu thương chẳng chịu nhường thương yêu
Đo từ đoạn bắt đầu kiêu
Đến khi quá bán thì chiều cũng vo

Củi trong một trận hoả lò
Cớ sao phải chịu tàn tro làm gì
Ngẫm rằng chán lắm thì đi
Vui vui ở lại. Cớ gì lần khân?

Hỏi lòng ấy cái hư thân
Ôi thôi cũng bởi quá gần nết na
Ngày trưng một cõi điêu toa
Cớ sao đêm cứ ngộ ra là buồn

Tôi từ thiên địa lạch luồn
Chán thân giờ lại đi buôn. Mặt người!

THU ÁO TRẮNG

khucmuathu | 12 November, 2009 11:39

Buồn đã xô theo dòng dĩ vãng
Mỗi năm qua thu lại trốn buồn về
Em đã vì tôi từ áo trắng
Sao giờ còn áo tím mà chi?
Mỗi vết chân chim. Sâu nữa. Nữa làm gì?
Tay bấm đốt thấy đời đi khe khẽ
Em cũng lạ, vì tôi nhiều đến thế
Không gạn cho mình một chút suy tư


Em dại khờ giống như một cơn mưa
Đường nhựa cứng - mưa làm sao thấm nổi
Cứ ào ạt như mùa hè phải tới
(Chút phô trương sao giấu nổi mặt trời)
Không phải giọt nước nào cũng về tới biển khơi
Lòng biển rộng nhưng cuộc đời vô ý hẹp
Em biết đấy lòng tôi như chái bếp
Ba ngày xuân. Bếp sẽ lạnh mùa tro


Tay thả xoè ký ức muội tròn vo
Buồn đã qua thu bay ngược về dĩ vãng
Em đã vì tôi từ màu áo trắng
Nay tôi lại trở về mặc áo trắng
Tìm em!



NHỚ HOA LƯ!

khucmuathu | 03 November, 2009 12:19

Về trầm bóng giữa Hoa Lư
Nghe chim cu gáy men từ đầu non
Sông quê sóng ý chập chờn
Hoàng Long một khúc sâu hơn cuộc đời

Đinh Lê phất cỏ về trời
Khi trầm mặc khúc. Khi vơi diệu sầu
Mây buồn khép mắt cỏ lau
Chớp ra một đoạn cổ màu tịch liêu

Xuân xanh xem cũng hơi nhiều
Xa quê càng lại thấy chiều gần hơn
Cỏ ơi chớ vội giận hờn
Bao kiếp nhớ đã qua cơn nghiệm trần

Cầu giờ Khuất ý thanh tân
Chẳng thơm cũng thể vô ngần Tràng An
Bão nhiều, thôi gió cũng tan
Nhớ Hoa Lư lại lũ tràn Hoàng Long

Kìa ai đi bắc về đông
Mòn chân hỏi bận lòng không? Nẻo về!

BÀI CA SÔNG ĐÁY

khucmuathu | 19 October, 2009 11:28

Sông giờ đã Đáy chưa em?
Gửi quê hương những con tem động mùa
Đêm nghe vẳng tiếng chuông chùa
Thâm nghiêm sững ngọn gió lùa cổ kim

...

Vục xuống dòng sông Đáy một bờ tay
Một gờ tay soi lại tuổi mình
Sông thì Đáy mà lòng chưa thấu đáy?
Nỗi nhớ đầy như nước trường sinh

Đã như thôi nói lời khao khát nước
Đi dọc thời gian nước vẫn đầy
Ai thủa ấy nói những lời phía trước
Gạn kiệt mình cho sông Đáy dâng bay

...

Sông nằm nhớ một bàn tay
Bâng khuâng yêu lấy những ngày nước dâng
Gương soi soi ngập thượng tầng
Phản mờ nhân ảnh. Sương giâng giấc. Hình
Sông còn tận Đáy - sông linh
Quê hương nghiêng mạn hữu tình về xa
Hồn chưa khuây nỗi nhớ nhà
Đêm mơ sông Đáy vắt qua tuổi mình

NGẪM

khucmuathu | 29 September, 2009 11:54

Ngẫm xem mình có cần chi
Lắc đầu vụng bảo: có chi mà cần
Xa hoa cũng có lúc bần
Khốn cùng có lúc lại gần xa hoa


Thôi thì: Cứ kệ người ta
Nỗi đau thân, ấy cũng là nghiệp vương
Lạ gì một kiếp phong sương
Có phong sương mới ngát hương cuộc đời


Ngông nghênh ngó mặt dòm trời
Mau mau trời hãy có nhời đổ mưa
Mưa thì đừng có lưa thưa
Cứ mưa trắng cả lối vừa tạnh nhau


Nước trôi vèo cái qua cầu
Nghiệp rồi cũng chốt một câu: Về trời!

BUÔNG CHIỀU

khucmuathu | 16 September, 2009 09:50

Buông chiều gạt gió qua tay
Tóc mai rối lại đoạn ngày hồi hương
Sông thu choẽ mạch tình trường
Nhánh sang bên ấy còn thương lạch nào?

Phải đò mới biết thương ao
Trăm con nước lớn đổ vào nguồn ai
Thức đêm mới thấu đêm dài
Thâm niêm mới biết trên vai là đời

Xin đừng cất gió người ơi
Kẻo trăm năm cánh đồng người lại hoang
Xin muôn năm ánh đạo vàng
Nương theo bóng ngả xế sang Bồ Đề

Cầu mưa cho cánh hoa về
Mơn mơn tươi giữa bộn bề lòng nhân
Cầu sương cho áo phong trần
Có thanh tao cũng vài phần trắng tay

Tìm về quê mẹ cầu may
Nén hương rụng xuống. Tàn bay về trời

LIÊU...

khucmuathu | 14 September, 2009 08:18

Người đi trong gió, gió người đi
Bỏ lại sau lưng vướng bận gì
Đêm dội vào lòng muôn hướng tối
Lá thướt trên lưng lọng hoạ bì

Vườn tiên mở hội bao tiêu hết
Người người mị mị. Bước lên mây
Bao nhiêu kẻ sống. Bao người chết
Tụ hỗn nhau vào một trận đây

Cam lồ tưới hết dăm ba cõi
Vá víu thâu đêm cái ngọng ngày
Tấm thân rỗng tuột trơ mình lõi
Còn lại áo trời thắp cánh bay

Người về một nửa hồn tiên mất
Một nửa hom đời. Cân cấn say
Đêm tàn ngộ lại phiên hành khất
Cõi trần đủng đỉnh. Lại ngửa tay

Hư hư thực thực. Hư là thực
Rơi xuống choang đêm. Phải lúm ngày!

KHOẢNG TRỜI BÌNH YÊN!

khucmuathu | 05 September, 2009 17:56

Trên mùa màng tháng năm đi hết dấu chân rụng niềm đau lang thang bùn đất
Ai viết về con còng còng từ giã biển sâu lội về với cát
Em muốn viết về mặt trời
Mặt trời mỗi ngày mỗi khác
Như vẻ đẹp diệu kỳ em muốn có trong anh

Định nghĩa thế nào về niềm tin
Giữa cung bậc nảy mầm linh cảm vươn lên
Một mầm chồi xanh đẫy mắt
Giao thoa hiểu biết từ mỗi ngày cóp nhặt
Năm tháng bon chen cuộc sống đáo muôn màu
Gạn được gì trong xênh xếch miền nhau?

Ngày hôm nay nụ cười đã cũ
Em lượm được trên ve áo người tình cái nhìn muốn ngủ
Cánh tay anh vạm vỡ búi cỏ xoắn khô bện quyện vai mềm
Thô ráp đất nồng mùi hoang mạc
Em dịu dàng như chiếc xương sườn được tạo ra từ thịt da anh đỏ sậm
Lúng lánh môi cười, mắt huyền muội ấm
Cười bằng miệng cười đôi mươi mười tám
Tiếng khanh khách rền dài trên lưng đáy vực sâu

Niềm tin bám vào nhau
Ngàn tế bào kết tinh thành hình xâu chuỗi
Mỗi ngày lan sang mỗi ngày tươi mới
Bồng bênh đi qua cầu thang cuộc đời lợp rêu phong tuổi
Giấu trong khu vườn củi đượm dập trầu đêm

Người khai sinh em
Khi người gọi tiếng "con yêu dấu" đầu tiên mặt trời bỗng lịm im
Trong tia nắng dịu dàng của ngày em áo tím
Chiếc nôi êm đõng đãnh trôi ngang trời
Té xuống bờ cỏ xanh mượt mịn
Pha lê chưa màu...

Linh như lần đầu tiên ta nói tiếng yêu đầu
Trong ngào ngạt bí kíp của  mùi hương trần thế
Quả cầu nhỏ trên tay người búng ghé
Lăn xuống thung lũng đại ngàn rờm rợp lẫy chồi xuân

Có thể ngày mai qua đi rồi - ký ức tháng năm
Như một dòng sông không thể tắm hai lần
Có thể trong ngàn giọt nước kia có một giọt nước cũ
Cũng có thể một nửa giọt nước ngày nào nằm trong giọt mới kia

Em vẫn tự hào về ngày hôm qua
Chúng mình cùng ươm một mầm chồi từ niềm tin hạnh phúc
Không ai biết nước sông kia đâu dòng trong, dòng đục
Chỉ biết tới bến bờ này ta gạn đục, khơi trong

Bạc trắng mái đầu xanh, em lại là em
Anh vẫn thế vòm ngực trần rộng rãi
Ngói trời mỏng như tim người muốn hái
Một yên bình - tiếng khóc ấm nôi tre

THU XA

khucmuathu | 03 September, 2009 10:10

Đêm có ngủ không anh - ngày chưa ngủ
Chiếc lá trên tay em thảng thốt giấc mơ buồn
Ta sống những mùa dài biết làm sao cho đủ
Đã sạch lòng chưa hỡi mọi nguồn cơn?

Bông găng muộn theo mùa hè đi mất
Bỏ lại chút vàng trên tán sắc heo may
Hương trái chín hương tìm về vạch đất 
Thoả hướng trời - một lãng chim bay

Đêm em với mùa thu rì rầm chưa muốn dứt
Những giọt mưa xa gợi nhớ bóng mùa hè
Chút sấm lạnh như điều gì đã mất
Sổ bầu trời - cuộn chỉ rối vừa se

Mình đón mùa thu đi anh
Thu vòng về ngõ vắng
Trên cánh tay còn sực nức mùi hương của nắng
Một giọt tàn trên phiến lá nghiêng bay

Đêm có ngủ không anh?
Đêm nay...

Đặt môi hôn lên giấc mơ thuỷ tinh run run vụng tay cầm
Ước chiều đừng đổ lá
Tay muốn nắm mà lòng còn xa quá
Biết khi nào tay chạm tới mùa thu?

XUÂN NỐI

khucmuathu | 01 September, 2009 16:21

Sáng nằm mơ lộc mùa xuân
Vài con én nhỏ hành quân vào mùa
Thèm thèm một bát canh chua
Thao thao cơn khát như vừa mới say

Cuối trời một gióng mây bay
Phản mờ diêu bức tranh ngày vào đêm
Lá khô trút. Lá như nêm
Vàng như những phút ngoài thềm. Còn thu

Với tay khoắng chút sương mù
Mà nghe ở cuối thâm u. Là mình
Thoát ra bằng một chữ tình
Mới hay tận đáy nhân sinh. Là gì!

Qua đi lứa tuổi xuân thì
Hôm nay xuân lại trị vì. Lòng tôi!

GỢI CHI...

khucmuathu | 27 August, 2009 08:17

Gợi chi ký ức một thời
Năm canh thấu trọn cuộc đời. Vãng lai
Sông nằm khóc mối oan sai
Lâu lâu sóng lại xô vai lệch bờ

Gợi gì một vốc nguyên sơ
Lòng trinh mới thắm như tờ giấy trong
Ai dè cùng một con sông
Hai bờ thôi cứ song song. Mịt mù

Đi tìm cửa ấy mà tu
Nghe lâng lâng khúc ca trù. Ngàn năm
Chiều nay phất trận mưa dầm
Buông tay rớt một cành trâm. Ngược nguồn

Gợi gì. Thôi! Cứ qua luôn
Kiếp sau nối lại đoạn buồn. Thành vui

KÝ ỨC MÙA HÈ...

khucmuathu | 21 August, 2009 12:24

Nghĩ về mùa hè đã qua
Như nghĩ về ký ức của một thời bé dại
Năm tháng đã qua đi, giấc mơ còn động mãi
Tháng sáu trời buồn, bong bóng những đêm mưa

Gương mặt lúc sa mù, giấc ngủ đã tròn chưa?
Nên bỗng sợ giây phút mình vụt mất
Bên cánh cửa san hô, tất cả cùng im lặng
Một khắc trầm trong túi nhớ nghiêng rơi

Có đôi lúc ước mình như một chốc mây trôi
Bay về miền vô định
Hay một loài cây suốt đời yên dáng đứng
Ngàn đời, rễ ôm lấy cội sâu

Những cánh hoa qua đêm, tất cả sẽ phai màu
Thành dĩ vãng suốt đời ta ngoảnh lại
Như cát đã vì nhau, một thời không biết nói
Lặng lẽ qua lò ký ức hoá thuỷ tinh

TRÊN BUỔI HÀNH HƯƠNG

khucmuathu | 17 August, 2009 08:17

Buổi sớm tinh mơ chưa thấy nổi mặt trời
Chỉ lặp lại một ngày bận rộn
Chiếc áo hôm qua mồ hôi còn mặn chắt
Sâu nồng nàn da thịt của anh tôi

Cánh đồng ngóng đợi một mùa vui
Liềm ngả xuống cuộc đời ta chân đất
Những dãy núi nghiêng mình như mũi tên
Ngắm sỗ mặt cuộc mưu sinh chật vật

Như cuộc sống quá bình thường cũng làm ta phải ước
Những mảng đồi nhìn chưa thấy màu xanh
Như cơn khát suốt đời ta cần nước
Suối qua khe vẫn ước một trong lành

Như đời ruộng mơ ngày không lấm láp
Nắng thôi gay và mưa đừng trĩu hạt
Những đám mây xanh lơ trên nền trời
Đừng dự báo vài điều được mất

Buổi tinh mơ chưa thấy nổi mặt người
Thắp hồn quê mà rửa mặt
Ta thấy nhiều rồi những dòng nước mắt
Loang nhọc nhằn trên chiếu đất dầm sương!

Đi trên dấu chân hành khất
Suốt đời ta chưa hết một con đường
Sớm lên mắt mảng trời xa khuất lất
Vươn thật dài trong nắng gió tha phương

Chân chưa chạm buổi tìm về với đất
Nghe rạc rào tiếng gọi buổi hành hương...

CHIỀU HÀ NỘI

khucmuathu | 14 August, 2009 12:45

Sớm soi gương thấy tuổi mình lăn trên những vết chân chim
Dấu thời gian chưa bao giờ hiển nhiên đến thế
Mặt nước Hồ Gươm còn xanh màu lặng lẽ
Trên những bậc tam cấp nằm ngóng đợi tiếng hoài thu

Chút heo may bỗng như lại dư thừa
Nhà thờ lớn đổ vài tiếng chuông làm da chiều sướt lạnh
Bỗng mơ trên cổ chiếc khăn
Như vòng tay một người nào đó
Ấm suốt một mùa

Mơ đông về trên những hàng cây lá đổ
Trút xuống đời mấy thác tâm tư
Chiều chân bước trên từng vuông gạch nhỏ
Thấy lòng thực hư

Hàng quán dan díu gọi mời
Bày ấm cúng trên vỉa hè nón mũ
Sóng lả bên từng lời ru muốn ngủ
Mưa nửa này quay quắt nửa bên kia

Hà Nội
Những con đường không tên
Những con đường sấu, me
Xen kẽ một màu xanh phượng vĩ
Chao là tiếc một tuổi thơ đẹp thế
Ta già mà phố còn quá trẻ
Ký ức chiều như một sớm sân ga
Phố đưa tiễn người về dĩ vãng

Hà Nội thả chiều vào vi đãng
Mây dâng bay trên những tháp chờ
Chiều nay có một người làm thơ...

GIAO MÙA

khucmuathu | 13 August, 2009 13:26

Chiều toang cửa đón rơm mùa vàng ngõ
Tiếng cọ giao thời khắc đã sang tầm
Ta nặn một hạt tình nơi cuối gió
Rơi ạ ừ trong cất vó đăm đăm

Cuối hạ - vị mùa thu ngọt thế
Vá phiêu diêu cho kín áo mặc trầm
Manh nha nhỏ - vài nhúm buồn chưa thể
Vách tâm hờ luồn lạch ngách phù trâm

Chôn bấc thâm sâu đèn tỏ biết bao lần
Như ươm ấp một mầm hoa đẹp
Ta - một thời bủa mình trong ngực thép
Cũng đột mềm trước đôi ngón vờ xinh

Chiều - không em!
Cuộc biệt ly không có dấu chân đêm
Sao nhìn chưa tận mặt
Chỉ thấy một khoảng trời ngõ cụt
Ai vô tình vạch vẽ sang nhau

Gió thổi dồn mùa những trận mưa ngâu
Ngày tiếm lạnh mặt trời đau mép phố
Bóng hoàng hôn xoã áo xuống nền trời
Pha đậm đặc một nỗi buồn nho nhỏ

Trên tay em mùa hoá thành eo gió
Nương miền tình theo góc phố bay đi...

TÔI CÒN...

khucmuathu | 10 August, 2009 10:00

Tôi còn ôm lấy ngây thơ
Con ngây ngấy dại, còn vờ vĩnh đau
Mắt còn thủ sẵn dao cau 
Nguýt trên vai áo một câu thơ tình

Tôi còn vận cái cao minh
Tưởng yêu yêu đến. Giật mình. Rằng không!
Muốn đưa tay níu cành hồng
Muốn qua sông lại sợ nông. Lòng người

Tôi còn. Một khúc xuân tươi
Nửa đêm tha gối nằm cười. Trăng suông
Gì vui bằng kiếp chim muông
Một dong đất mở, bốn phương là nhà

Tôi còn quen thói thật thà
Quá đêm tỉnh giấc ngộ ra. Mình buồn!

YÊU EM

khucmuathu | 04 August, 2009 11:02

Môi nhạt từ độ môi cong
Em hờn dỗi độ tôi không kịp về
Thương nhiều nên mấy cơn mê
Cứ đi tìm phía bốn bề dửng dưng

Buồn trông xa cách lưng chừng
Xuân non lấp bởi lời chưng hửng. Bờ
Tây hiên me rả phác phơ
Trăng rơi qua phiến nâu mờ. Thời gian

Đập đầu nỗi nhớ liên can
Bám yêu thương để lạnh tan vào mình
Yêu em. Tôi hết cao minh
Hết ngu ngơ để tận tình ngu ngơ

Bao giờ đáy ngược lên bờ
Sông trôi vui mảnh tình cơ nhỡ. Dòng
Môi tròn từ độ môi cong
Tôi từ độ nọ tình không. Có gì!

XANH!

khucmuathu | 30 July, 2009 13:12

Những mảng hồ xanh rong rêu
Trời xanh nơi mút mắt 
Xanh nguyên sơ như chưa hề giũa ngọc
Xanh xanh từ mọng ký ức xanh lên


Thật diệu kỳ khi em nói về anh
Tay hân hoan không khoa trương mà rạo rực
Chân nhịp nhịp không kiêu căng mà háo hức
Đôi mắt sựng niềm vui đóm đóm gặp riêng mùa


Thật diệu kỳ
Anh
Em
Và tất cả ven hồ
Xanh
Như màu em áo mặc...

ĐI CHỢ VIỀNG

khucmuathu | 28 July, 2009 10:12

Về đâu đi đó. Đó Viềng ơi?
Chọn cái may. Mua. Khéo lại trời
Phiên chợ hơi người. Năm có một
Đủ mùi nhân nghĩa. Đủ mùi vôi

Mua rao những thứ - không phải thứ
Biết bán đi gì - cho đỡ xui
Năm qua - năm tới - năm lại nhứ
Chắc bớt dùm ta - chút ngậm ngùi

Bên chật, bên thừa, bên đỏng đảnh
Xuân thưa, xuân thiếu . Một nụ trôi
Phiên chợ giầu nghèo - ai biết đến
Có đủ lòng mua - cái đổi đời?

Thôi thì Viềng ạ! Em cứ bán
Rẻo gánh trần gian. Đã định rồi!
Tan phiên theo thắt đường thưa vắng
Một xuyết xuân tàn - trong bức vui

THÔI VỀ...

khucmuathu | 27 July, 2009 09:31

Thôi về yêu lấy hình nhân
Năm xưa qua có chút ngần ngại nhau
Bóng người sõng tạt vào đâu
Bên hiên cánh gió đưa câu. Về nguồn

Lưng mai chấm một nốt buồn
Tay đưa hạc nón ngày buông. Lựng chiều
Liễu đào nở chốn quang phiêu
Đêm đen đốn nốt bóng nhiều. Tàn tro

Được đường còn dạ đắn đo
Cỗ xe đưa những nỗi lo. Về trời
Khuôn vàng thước ngọc ở đời
Dè đâu phải cái giời ơi! Lại phiền

Kinh đêm tụng giữa cửa thiền
Lá đêm rụng cái hồn nhiên. Đợi chờ
Sóng quăng nỗi nhớ lên bờ
Trăm năm nước. Có bao giờ lạ nhau

Thôi về đãi lại vàng thau
Mà nghe câu hát: Qua cầu gió lay...

Viết cho Hậu Lộc

khucmuathu | 22 July, 2009 12:43

NHỮNG VẦN THƠ KHÔNG CỰA SÓNG
(Chiều Hậu Lộc)

Thì đó thôi nửa mảnh đời phiêu dạt
Cánh buồm non hong hóng dựng mùa về
Và đây nữa nửa vầng trăng nằm khát
Một chút tình xen lẫn cuối cơn mê

Nơi đầu sóng mẹ bồng con đứng đợi
Nửa mảnh khăn sâu che kín mắt u hoài
Cơn bão nổi chiều nay giữa màu mây lầy lội
Ngõ qua nhà rêu bám phút ly khai

Trăm con sóng dồn lên khoang thuyền đầy khát vọng
Lửa ra khơi máu đã nóng hình hài
Mẻ lưới mở đợi mưu sinh về rộng
Khua nụ cười cầm giãn lối ngôi hai

Những vần thơ em viết cho ngày
Áo mẹ chưa nhăn
chỉ đã dày vết nhớ
Câu thơ em sóng không cựa mình
vẫn chất đầy bão tố
Tấm chiều nào dự cảm đã dềnh loang

Những vần thơ không cựa sóng
Như mắt bé chim câu thu xếp lại hai hàng
Chiều nay có người không về nữa
Lệ đã thay giông tràn qua bậc cửa
Lối mẹ nằm khóc lưng áo anh, cha

Biển động
Hoàng hôn dự cảm
Đoá san hô nào giữa đại dương sâu thẳm
Là ông, là cha, là anh...
Như muôn mảnh sắc vừng lên kiên cường trung dũng
Bài thơ
Những vần thơ không cựa sóng
Biển động
Khi tâm người động

Vị mặn mòi đưa nỗi nhớ về tim!

Thử chút dịu dàng...

khucmuathu | 21 July, 2009 10:41

CON LẠI VỀ

Con lại về thương gió trước hiên nhà
Hoa cau rụng xuống mùa hè bối rối
Nhát cuốc cha bập sâu suốt chiều dài nông nổi
Đi qua khổ đau, ngẫm lại thấy thương người

Chiếc áo thả buồn theo gió vẽ mồ côi
Trái chín thơm chút hương mùa dịu ngọt
Xuân sang hè có điều gì hẹn trước?
Mà thản nhiên như một dòng trôi

Dưới lòng sông là bùn đất
Như trái tim giữa đôi bờ ngăn cách
Khoảng cách nào bằng khoảng cách yêu thương

Khi con biết hình dung qua mỗi chặng đường
Dấu chân con nhiều hơn chiều dài vạn dặm
không qua nổi mình!

Tận mặt trước bình minh
Từng nhịp đập trái tim cồn cào trước muôn trùng sóng vỗ
Có cú đập vô tri - có những cơn thét gào vô cớ
Muôn ngọn trào thương một nét mai lên

Con lại về yêu lấy rạ rơm
Bù nhìn - một nỗi nhìn kiêu bạc
Sớm qua sông thương dòng nhiều đổi khác
Mà triều cường. Thôi đã ngừng lơi...

VIẾT CHO NGÀY!

khucmuathu | 08 July, 2009 08:55

Ngày trang chủ thiếu bóng, bóng nhẫm lên mặt mình
Mặt trời trốn sau lưng đỉnh núi, khuất lạc những bình minh...
hẹn mai về nhận tội!
Đỉnh hào hoa quang lên từ đêm tối
Phiến cỏ lau thông thốc gió mặc trầm

Ngày hoa viên thiếu bóng, bóng cày trên mặt sông
Dáng ai tay nải nâu sồng
tìm quăng bản ngã
Nắng dập dụi chảy hoàng hôn lã chã
Chiều rơi mấy giọt sương cầm...

Ếm bùa vào nhì nhàu câu hát cũ
Nhận về một đại dương âm thanh chim kêu hoa nở
Bàn tay ngờ không ngăn nổi gió
Tay chèo đò, tay vẫn lại qua sông

Ếm bùa vào bẩy sắc cầu vồng
Nhận về một cơn giông - ngày mưa lụi
Ta bưng bít nỗi buồn chưa trăm tuổi
Sơ hở nào đã trổ những mầm xanh
Cho phiến lá ban mai hoa cỏ lại ngọt lành
Chiều đê mỏng cánh diều vi vút khói

Sẽ tan như bóng nước mặt trời
Những cơn mưa lòng ta đồng khởi...
1 2 3  Sau»